3 thg 4, 2009
Chất Xy-a-nit trong măng đắng có thể gây chết người
Khoảng 50-60mg chất Xy-a-nit trong măng đắng có thể gây chết người, Thạc sĩ Đỗ Văn Bản, Viện Khoa học lâm nghiệp, cho biết.
Đây chính là hợp chất làm cây măng luôn luôn có vị đắng. Mỗi kg măng tre có thể chứa hơn 1.000 mg chất này. Trong khi đó, chỉ từ 50 – 60mg chất Xy-a-nit nói trên đã có thể gây chết người.
Trên cây măng, phần ngọn có hàm lượng độc tố cao nhất. Măng càng đắng càng chứa nhiều xy-a-nít và khả năng gây ngộ độc càng cao.
Ngoài ra, hợp chất này có thể làm tổn thương hệ thần kinh. Do đó, sẽ gây mệt mỏi chân tay, đi không vững, tai ù, nôn ói. Nếu bị ngộ độc nặng hơn sẽ gây thở gấp, tim đập nhanh, huyết áp giảm, đau đầu. Dẫn tới hôn mê và khả năng tử vong cao.
Chất độc của măng bị phân hủy nhanh trong nước sôi. Chỉ luộc măng trong 20 phút có thể giảm gần 70% xy-a-nít. Ở nhiệt độ cao hơn, thời gian luộc kéo dài, hàm lượng độc chất có trong măng giảm đến 96%, sẽ không còn khả năng tác hại đến con người.
Do đó, để bảo đảm an toàn, khi sử dụng măng làm thực phẩm nên luộc kỹ, nấu chín để loại bỏ độc tố.
Măng đắng là thứ sản vật dân dã và phổ biến đối với nhiều dân tộc ở khu vực miền núi phía bắc, đặc biệt là các dân tộc Tày, Thái, Mường... Măng đắng có thể chế thành nhiều món như xào mẻ, luộc, hầm xương, hấp quấn thịt vịt hoặc thịt lợn, ăn ngon và lạ miệng.
10 thg 3, 2009
Một nén nhang...
Người đàn ông ấy mới ngoài bốn mươi. Năm ngoái, khi tôi có cơ hội thăm Nhà hàng Hương Giang, rồi vì cảm phục, quý trọng mà viết về anh ấy và Nhà hàng ( bài và ảnh đã đăng trên website nuocnga.net), tôi không hề nghĩ rằng anh Hưng Tấn lại có kết cục như vậy. Bao nhiêu công sức và tâm huyết mới dựng được một cơ đồ như thế ở nước ngoài, bao nhiêu dự định còn ấp ủ...Thế mà giờ đây vợ con anh, nhân viên của anh, nhà hàng của anh không còn anh làm cột trụ nữa.
Trước Tết Kỷ Sửu tiễn đưa về cõi vĩnh hằng vợ của một người bạn- xót xa cho chị ấy, cho bạn mình. Rồi lại nghe tin này...
Ngẫm cuộc đời thật kỳ lạ: sao lại có những cái chết bất công như vậy!
Entry này là một nén nhang tôi cầu mong hương hồn anh yên nghỉ và xin hãy phù hộ cho vợ con anh, cho Hương Giang của anh luôn đứng vững.
8 thg 3, 2009
Đi chùa Bái Đính
Sơn thủy hữu tình, người đông như hội cho dù chùa chưa xây xong.
Ảnh La hán
Tượng 500 vị La Hán đã hội tụ về đây, mỗi người một vẻ.
Sau Tết đi chùa- từ lâu rồi việc này đã trở thành như một phong tục đẹp ai ai cũng theo, từ người tự do cho đến cán bộ các cơ quan, doanh nghiệp.
Chùa Bái Đính ở Ninh Bình là một địa chỉ năm nay được nhiều người đến. Chùa mới chưa xây xong; công trường còn ngổn ngang; nhưng người đến thì đông như hội. Phong thủy thì trên núi dưới nước. Khuôn viên thì bao la. Công trình thì to lớn, hoành tráng- từ nhà chùa đến các Tượng Phật, gác chuông, chuông đồng, tượng 500 vị La Hán v.v…Tất cả đều khiến du khách phải cất tiếng trầm trồ ca ngợi. Hứng chí, tôi cũng chụp vài bức ảnh post lên đây mọi người cùng xem.
Hỏi ra được biết đây là điểm đầu tư của một đại gia tư nhân, nằm trong chiến lược đầu tư cho du lịch của Tỉnh Ninh Bình. Chưa được gặp đại gia ấy, nhưng tôi thầm nghĩ: quả là người có tầm nhìn!
Ninh Bình xưa nay nổi tiếng là tỉnh nghèo vì nhìn quanh toàn núi đá vôi. Bây giờ, nếu đi thăm cho hết các danh lam thắng cảnh- khu tưởng niệm Đinh-Lê ở Hoa Lư, Nhà thờ đá Phát Diệm, quần thể du lich Tràng An mà chùa Bái Đính được nối liên thông… thì dễ phải mất đôi ba ngày. Có lẽ vì thế, ở thành phố Ninh Bình đã thấy nhiều nhà nghỉ hiện đại mọc lên. Có khách du lịch lưu lại là người dân sẽ có công ăn việc làm, sẽ có doanh thu; đời sống rồi sẽ khấm khá.
Thế đó: biết nghĩ, biết làm thì sẽ thoát được nghèo.
Chữa cao huyết áp- Nói thêm và thêm bài thuốc độc đáo
HAI BÀI THUỐC CHỮA HUYẾT ÁP CAO
Bài thứ nhất: 100gr tỏi (tỏi ta, tép càng nhỏ càng tốt) + 100gr đậu trắng (thường dùng để nấu chè, mày trắng hay mày đen đều tốt). Tỏi bóc sạch vỏ, đậu trắng vo cho sạch, xong đổ 2 lít nước lã, đun nhỏ lửa cho tới khi cạn chỉ còn 250ml (nước trong nồi chỉ còn lấp xấp một ít trên mặt tỏi và đậu là được), để nguội đổ ra 1 cái rây, lấy muỗng nghiền cho ra hết nước đặc, xong uống liền 1 hơi. Mỗi tháng uống 1 lần, người bệnh nặng (huyết áp từ 180/100mmHg trở lên) có thể uống 2 lần/tháng. Nên uống khi nước còn âm ấm và trước bữa cơm khoảng 1-2 giờ cho đỡ ngán.
Phần ghi thêm : khi dùng bài thuốc này, tôi đã ngừng hẳn thuốc Tây, cốt để xác định bệnh khỏi là nhờ thuốc nào (tính từ tháng 6-2003 đến thời điểm này, là tôi đã ngừng được 5 năm 8 tháng).
Thêm 1 điều nữa có thể tạm kết luận, là thuốc tỏi – đậu dường như cũng chữa khỏi được bệnh tim mạch. Căn cứ như tôi bị tim mạch từ năm 1992, từ đó về sau, cứ khoảng 20-25 ngày, tôi lại bị 1 cơn đau thắt ngực, lại phải tự cấp cứu bằng ngậm Risordan dưới lưỡi. Và cứ phải uống đều đặn 3 thứ thuốc trợ tim và hạ huyết áp mỗi ngày. Nhưng từ khi uống thuốc tỏi – đậu, mỗi năm tôi chỉ bị đau thắt ngực chừng 2,3 lần, lần này cách quãng lần kia từ 4 đến 6 tháng, và cũng để thử nghiệm, tôi cũng gần như ngừng hẳn không dùng thuốc Tây, chỉ khi nào thấy hơi tức ngực, tôi mới uống 1 viên Renitec/mỗi ngày, và chỉ uống 2,3 ngày lại ngưng.
Đương nhiên thuốc nào cũng thế, có thể công hiệu với người này, lại không công hiệu với người kia, nhưng tỏi và đậu đều là những thứ tốt cho người huyết áp cao, uống vào dù không công hiệu thì cũng không có hại gì (con gái tôi huyết áp bình thường, nhưng mỗi lần tôi uống tỏi đậu, con tôi đều uống theo, kéo dài suốt mấy năm nay, sức khỏe vẫn tốt).
Bài thuốc này xuất xứ từ bà Ly (ở Bình Hưng Hòa, Quận Bình Tân, Thành phố Hồ Chí Minh). Bà Ly mấy năm trước bị bệnh tim mạch nặng, huyết áp cao tới 230/100-120mmHg (bác sĩ điều trị đã gọi đùa bà là người âm phủ), sau khi uống tỏi đậu 1 thời gian, huyết áp xuống chỉ còn trung bình 160/90mmHg, cũng khỏi luôn cả bệnh tim mạch. Người mách bà bài thuốc này là một ông già nuôi bệnh, bà gặp trong bệnh viện, không rõ tên tuổi. Khi bà Ly muốn tạ ơn, ông già không nhận và chỉ yêu cầu bà Ly 1 điều, là nếu dùng thuốc thấy hiệu nghiệm thì hãy mách thêm cho người khác để được phước. Sau này khi mách thuốc cho con gái tôi, bà Ly cũng yêu cầu 1 điều y như ông già nọ.
&
Bài thứ hai (dành cho người không ăn được tỏi, sợ mùi tỏi hoặc dùng bài 1 không công hiệu) :
Gồm 4 vị thuốc chính :
- Đào nhân 4 chỉ
- Hạnh nhân 4 chỉ
- Chi tử 2 chỉ
- Hạt tiêu sọ (nam 7 hạt, nữ 9 hạt)
4 vị trên tán nhuyễn trộn với 01 lòng trắng trứng gà, đổ ra trên 1 miếng vải rồi bó vào lòng bàn chân, cột chặt vào buổi tối trước khi đi ngủ (thời gian bó phải đủ 8 giờ). Lúc tháo ra thấy lòng bàn chân tím đen là tốt.
- Nam bó chân trái, nữ bó chân phải.
- Chỉ bó 1 lần, nếu chưa hết bệnh, bó thêm 1 lần nữa (bằng thuốc mới, vải mới) nhưng trường hợp này rất hiếm.
Phần ghi thêm : bài thuốc gia truyền này cũng đáng tin cậy, chính tôi được biết 1 cô giáo- người rất quen thuộc với gia đình tôi- chỉ bó có một lần mà khỏi bệnh. Cô mách thêm cho mấy người nữa, họ làm theo và cũng khỏi luôn.
Ngày 22 tháng 2 năm 2009
Vũ Thị Thường
20 thg 2, 2009
Bất ngờ được vui
Nhận được email của nhà văn Vũ Thị Thường- nhân vật chính trong bài báo về bài thuốc dùng đậu trắng và tỏi chữa cao huyết áp tôi viết 5 năm trước. Bà Thường dặn tôi tìm mua ngay báo Sài Gòn tiếp thị ra ngày 18/2/2009, vì có bài của đạo diễn Việt Linh- Việt kiều Pháp- về bài thuốc này. Nhà văn VTT cho rằng blog của tôi có thể là một kênh để nhiều người hơn nữa biết và sử dụng bài thuốc đơn giản, rẻ tiền để chữa trị căn bệnh CHA đang trở nên ngày càng phổ biến trong thế giới văn minh ngày nay.
Và dưới đây là bài báo của đạo diễn Việt Linh- niềm vui lớn đầu tiên của tôi kể từ Tết đến nay. Với bài báo này, mọi xui xẻo dường như qua đi nhanh hơn, dường như không còn đáng kể nữa. Ta vui vì biết rằng mình và tờ báo của mình đã làm được việc thật bổ ích cho mọi người.
Nếu các Tổng biên tập đời sau thực sự thấu hiểu rằng những bài báo mà Khoa học và Đời sống từng đăng kiểu như “Bài thuốc chữa cao huyết áp từ tỏi và đậu trắng” “Hướng dẫn làm hầm biogas”v.v…thực sự đi vào cuộc sống và sống mãi với thời gian như thế nào, hẳn họ sẽ tìm cách theo dõi và sử dụng các thông tin liên quan mà làm cho tờ báo được biết đến nhiều hơn, làm cho những thông tin quý giá như thế đến được với nhiều bạn đọc hơn.
Cám ơn nhà văn Vũ Thị Thường. Cám ơn đạo diễn Việt Linh cùng Báo Sài Gòn tiếp thị.
Và xin phép SGTT cùng tác giả cho tôi được post bài báo này - thêm niềm tin cho những ai bị CHA mà còn do dự trước sự đơn giản đến bất ngờ của bài thuốc.
Ảnh bài thuốc
DÙNG TỎI CHỮA HUYẾP ÁP CAO
(Nguồn: Báo Sài Gòn Tiếp thị, số 15, Thứ Tư, 18/2/2009.)
Hè năm 2008, nhân dò tìm tư liệu y học, tôi tình cờ bắt gặp trên blog của phóng viên Thiên Lương “Bài thuốc chữa cao huyết áp từ tỏi và đậu trắng”. Bài viết vốn được đăng nhiều kỳ trên Báo Khoa học và Đời sống năm 2004 này kể rằng: Nhà văn Vũ Thị Thường, 75 tuổi, rất ngạc nhiên khi gặp bà bạn trước đây bị huyết áp cao nhưng nay trở lại bình thường. Cũng bị huyết áp cao tối đa trên 161mmHg, bà Thường áp dụng bài thuốc đơn giản của bạn, và bảy tháng nay bà giữ được huyết áp ổn định ở mức 120-117/78-72mmHg, mà không hề phải uống tây dược.
Bà Thường giới thiệu bài thuốc như sau:
Nguyên liệu: 100g tỏi ta, 100g đậu trắng có mày trắng, to hơn hạt đậu đen một chút. Hai lít nước.
Chế biến và sử dụng: Tỏi bóc vỏ, đậu vo sạch, cho tất cả vào 2 lít nước ninh nhừ còn 1/8 lượng nước ban đầu thì cho vào rây chắt lấy nước uống hết (có thể ăn luôn xác). Uống như vậy mỗi tháng một lần, đều đặn.
Thấy bài thuốc đơn giản, nguyên liệu tốt, và phần lớn phản hồi của người áp dụng tích cực nên tôi thử thực hiện. Do không tìm được thứ đậu trắng đúng như bà Thường mô tả ở Paris nên tôi đành mua loại đậu trắng to gấp đôi hạt đậu đen. Với lại, sợ mỗi tháng một lần thuốc có thể tiêu hao theo bài tiết, tôi nấu như định lượng, nhưng chia làm hai, để dành phần nửa trong tủ đá để sử dụng hai lần/ tháng. Thuốc béo, sền sệt như chè, ban đầu có thể ngán nhưng khi quen khá dễ uống.
Sau khi uống lần đầu tôi thấy huyết áp giảm rõ rệt, giảm nhiều hơn sau lần thứ hai. Nhịp tim vốn cao tuột hơi thấp do tôi vẫn tiếp tục uống Moduretic và Diltiazem mỗi ngày như bác sĩ Tây quy định. Trong cuộc khám định kỳ tháng 9.2008, bác sĩ rất ngạc nhiên khi thấy huyết áp của tôi “bỗng dưng” xuống dưới 110/80 và nhịp tim hơi thấp. Đo đi đo lại nhiều lần, bác sĩ quyết định cho tôi bỏ thử Diltiazem hai tuần, nếu ổn thì bỏ luôn. Và tôi đã được bỏ luôn Diltiazem từ tháng 9.2008 đến nay, chỉ còn uống Moduretic nhưng huyết áp vẫn chỉ dao động trong khoảng 115-135/75-90. Tim ổn định.
Thấy thuốc hiệu nghiệm, chồng tôi vốn sinh trưởng bên Tây, rất không quen với đông dược, bèn uống thử, vì huyết áp của anh cũng cao như tôi (và cả cao mỡ), hàng ngày phải uống Adalat và Mediator. Kết quả là bác sĩ vô cùng thắc mắc không hiểu tại sao huyết áp cả hai vợ chồng Châu Á này “bỗng dưng” tốt đẹp, cho phép anh bỏ Mediator từ tháng 12.2008 đến nay.
Hoàn toàn đồng ý với nhà văn Vũ Thị Thường rằng : “Có thể với ai đó bài thuốc này không hợp, nhưng tỏi và đậu trắng thì vô hại”, tôi đã giới thiệu thuốc với mười người thân thiết và có chín phản hồi tích cực, chỉ một trường hợp ung thư tiền liệt tuyến uống vào bị tiêu chảy nên không uống tiếp.
Thuốc rẻ tiền, đơn giản, chỉ một điều băn khoăn là việc nấu thuốc hơi lỉnh kỉnh (thí dụ dễ khét khi thuốc cạn) cho người không có thời gian…
Việt Linh
PS: Không hiểu vì sao một số đoạn tự nhiên to đùng lên mà tôi không chỉnh sửa được; bạn đọc thông cảm cho nhé.
16 thg 2, 2009
Tháng ăn chơi
Hi vọng hết Tháng Giêng mọi việc sẽ trở lại bình thường. Ấy là mong thế.
25 thg 1, 2009
Entry cuối cùng của năm Mậu Tý
Tranh thủ chờ cúng Giao thừa, post bài thơ sau đây vừa được một người bạn gửi cho (được biết là thơ của tác giả Hoàng Cát- tôi không quen biết):
17 thg 1, 2009
Thêm một bài báo Tết
Năm nay tự nhiên có tới 3 bài đăng trên 3 tờ báo đều là số Tết- làm việc năng suất ghê! (tự "lên gân" một tí!). Bài cuối cùng là bài cho T/c VM, vì T/c ra muộn nhất so với các báo Tết khác. Và đương nhiên, bài viết về quan hệ VM. Mời cả nhà cùng xem nhé.
“SỰ THÂN TÌNH CÓ KHI CÒN HƠN THẾ...”
Jim Doyle là một cựu binh đặc biệt: 19 tuổi, ông bị đẩy sang Việt Nam tham chiến. Cuộc chiến ấy, theo như lời ông thì đến nay vẫn để lại những vết sẹo chưa thể liền da trong tâm hồn ông, là nỗi ám ảnh mà ông vẫn đang phải chịu đựng hàng ngày.
Tháng 11/2008, Jim Doyle lần thứ 18 tham gia đoàn của Tổ chức Sáng kiến Cựu chiến binh Mỹ (VVPI) tới Việt Nam; Jim Doyle là một trong những người sáng lập và hiện là Thư ký điều hành của tổ chức này . Trong Chương trình dự kiến chuyến đi này, thấy có việc ông bà Jim và Dorothy Doyle sẽ dự đám cưới của Phạm Hoài Linh, tôi tò mò hỏi thì được biết từ lâu rồi, giữa Linh và ông Jim Doyle đã có mối tình thân đặc biệt.
Thế là tôi tìm gặp hai người.
Lời kể của Phạm Hoài Linh
“ Câu chuyện đến với em rất tình cờ. Em học lớp A1- như là một lớp chọn của trường PTCS Nguyễn Công trứ- Hà Nội. Hồi cuối lớp 8, tháng 4/1996, chúng em được cô giáo và Ban Giám hiệu thông báo có đoàn CCB Mỹ tới thăm Trường. Em và một số bạn khác trong lớp học tiếng Anh “nhỉnh” hơn một chút được chọn để tặng hoa cho các vị khách. Khi xe mở cửa, ông Jim xuống trước tiên; em đứng nép bên cửa trái, em cười với ông, rất bẽn lẽn vì đây là lần đầu tiên được gặp người nước ngoài nên cảm thấy rất hồi hộp và sợ. Em gặp ánh mắt của ông cười với em, điều đó làm em đỡ sợ, đỡ ngại hơn. Em tặng hoa cho ông, nói “Hellow; for you”, vì tiếng Anh của chúng em lúc đó chỉ thô sơ như thế. Ông ấy nhận bó hoa của em, nhưng rồi phải quay ra cùng với những người khác đỡ ông Tom, (Thomas H. Corey, Chủ tịch VVPI) là người trong đoàn, bị liệt phải ngồi xe lăn. Khi vào phòng Hiệu trưởng, chúng em chỉ ngồi nghe; nhưng không hiểu sao em lại hay cười với ông Jim, có thể vì em lúc đó còn trẻ con nên ấn tượng bởi bộ râu của ông ấy. Sau đó mọi người lên lớp của em ở tầng hai. Ông Jim nhờ em cầm máy ảnh để còn cùng khiêng xe lăn cho ông Tom; em cười nói rất vui lòng. Trên lớp, các ông bà khách chia nhau cùng chúng em thành từng nhóm 6-7 người, chuyện trò, hỏi han tên tuổi, sở thích…, cho nhau địa chỉ và hẹn sẽ viết thư cho nhau. Em rất thích vì như vậy là có cơ hội để học thêm tiếng Anh. Em là người chủ động đầu tiên viết thư cho ông Jim Doyle.
Viết thư tay vì hồi đó chưa có email. Lời lẽ, từ ngữ trong thư bằng tiếng Anh còn rất ngô nghê; nhưng ông ấy rất cảm động khi nhận được thư. Rồi em và ông ấy giữ liên lạc thường xuyên: viết thư, gửi tặng quà nhân dịp sinh nhật, Noel, Tết… Trong thư, ngoài chuyện thăm hỏi, em và ông ấy còn thường trao đổi với nhau về các vấn đề quan trọng khác của cuộc sống như giáo dục, hậu quả khắc nghiệt của chiến tranh, kinh nghiệm sống của gia đình v.v…. Lời lẽ trong thư ông Jim gửi em rất đơn giản, nhưng em đọc thấy cảm động và cảm thấy nhận được sự động viên rất lớn. Có những thư em gửi, ông photo rồi sửa lỗi tiếng Anh và gửi lại cho em, nghĩa là giúp em học tiếng Anh cho tốt hơn. Có thời gian lâu em không viết thư trả lời ông thì ông tìm đủ mọi cách để tìm hiểu xem lí do tại sao, kể cả nhờ anh Nghị ở Hội Việt-Mỹ hỏi giúp liệu em có bị làm sao không. Khi biết em bận thi chuyển cấp, ông mới yên tâm. Tóm lại là em thấy sự quan tâm của ông đối với em rất chân thành.
Từ đó mỗi năm, khi có công việc qua VN là ông đều tìm gặp em hoặc gặp cả gia đình em. Ông bà Doyle coi em như con họ, mặc dù không hề có việc nhận làm con nuôi theo kiểu có giấy tờ gì; sự thân tình có khi còn hơn thế. Không chỉ em mà cả bố mẹ em, khi đọc những bức thư của ông ấy đều thấy ông tuy là người phương Tây nhưng có cách ứng xử tế nhị rất Á Đông, rất hiểu văn hóa Việt Nam chúng mình, tuy vẫn rất thẳng thắn.
Ông Jim cùng bà Dorothy vợ ông đã đến thăm gia đình em hai lần: Tết năm 2006 và tháng 11 năm nay dự đám cưới của em, tuy chuyến đi vẫn kết hợp công việc. Hôm đám cưới, 12h ông bà mới tới Nội Bài, 3 giờ kém 10 mới tới khách sạn, chỉ kịp cất đồ đạc là đến ngay nhà thờ dự lễ cưới, sau đó lại dự tiệc đến tận 7h30 tối mới xong, nên bà Dorothy có phần bị mệt đấy. Cùng đi với ông có cả vợ chồng ông Don nữa (Donald S. Wilkinson- cựu chiến binh, thành viên đoàn VVPI, và vợ là bà Peggy J. Gaylord).
Trong ảnh: Cô dâu Phạm Hoài Linh, ông Jim Doyle (người ngồi thứ 3 từ bên phải) tại đám cưới.
Ảnh cô bé mặc áo cưới
Hỏi chuyện Jim Doyle
Được biết ông có quan hệ rất thân tình với em Phạm Hoài Linh?
Tôi gặp Linh năm 1996 trong lần tới thăm một trường phổ thông trung học Việt Nam có dạy môn tiếng Anh chuyên. Chúng tôi đã trao đổi thư từ, tiếp đó là các cuộc gặp gỡ. Rồi năm tháng trôi qua, mối quan hệ giữa chúng tôi mở rộng ra với cả gia đình cháu Linh gồm cả cha mẹ và chị gái của cháu. Tôi và vợ tôi trở nên rất gần gũi với gia đình họ Phạm ấy.
Ông có thể nói đôi lời về Linh; và qua Linh, có thể nói gì về thế hệ trẻ Việt Nam?
Cháu Linh thực sự chiếm một vị trí rất quan trọng trong trái tim tôi.
Trong một bài báo của tôi năm 1999, khi Linh sắp tròn 15 tuổi, tôi đã viết: “Cô bé ấy có nụ cười làm sáng cả căn phòng, nụ cười thật khoáng đạt, chân thành và có những tia sáng lấp lánh trong mắt cô bé...
Linh là một cô bé rất thông minh, ăn nói lưu loát...Mỗi người trong hai chúng tôi đã biết được nhiều điều về nhau và về đất nước của nhau. Những bức thư cô bé viết cho tôi đều như những dòng thơ, và lời lẽ của cô bé như ngát mùi cỏ mới mùa xuân với sắc màu rực rỡ như hoa.
Tôi học được khá nhiều bài học từ mối quan hệ mới giữa tôi và cô bé. Linh và các bạn cùng lứa với cô sẽ là chủ nhân tương lai của Việt Nam. Và nếu hai nước chúng ta muốn hoà giải mối bi kịch đã xảy ra thời chiến tranh thì Linh chính là một trong những người sẽ thúc đẩy cho sự hoà giải đó.”
Tình thân với gia đình Phạm Hoài Linh có giúp gì ông trong đời sống tinh thần của mình không?
Họ đã giúp tôi nhiều, bởi bằng sự lịch lãm nhã nhặn, tình bạn và thiện ý, họ đã chấp nhận tôi làm một thành viên trong gia đình họ.
Trong chuyến đi VN lần này, ông bà đã dự đám cưới của Linh. Ông có nhận xét gì về văn hoá cưới hỏi hiện nay ở Việt Nam?
Đây là đám cưới Việt Nam đầu tiên chúng tôi được dự. Tôi rất ấn tượng vì rằng mặc dù ở Mỹ chúng tôi đã nghe nhiều về những yêu sách đối với sự trấn áp tôn giáo thì đám cưới này được tiến hành ở một Nhà thờ Thiên chúa giáo và có đủ các nghi lễ đặc trưng của một đám cưới (Đám cưới của Phạm Hoài Linh được tổ chức ở Nhà thờ vì chồng của Linh là người theo Công giáo. Trong thời gian này, ở VN vừa xảy ra sự kiện Giáo xứ Thái Hà và vụ Nhà Chung)
Trở lại với Linh
Tôi hỏi Linh: “Trong 12 năm em và ông bà Doyle quen thân với nhau như thế, em đã sang Mỹ lần nào chưa?”.
Linh nói:
“Khoảng năm 2005, ông bà có mời em sang Mỹ chơi khoảng 2 tháng, chu cấp toàn bộ chi phí cho chuyến đi. Ông bà muốn em được biết về văn hóa của nước Mỹ, muốn cho em có cơ hội mở mang tầm nhìn…Nhưng em không lo được thủ tục xin visa, bởi phía Sứ quán Mỹ nói rằng không thấy có điều gì bảo đảm là em sẽ không ở lại Mỹ. Họ nói em ít tuổi, chưa có gia đình, bố mẹ thì già, không có tài sản gì để bảo đảm là vì nó mà em sẽ trở lại VN; mà họ thì chỉ cấp visa cho những ai chắc chắn sẽ quay trở về nước. Đã hai lần em thử xin visa, thậm chí ông Jim đã sang đây để giúp em việc đó nhưng vẫn không được. Luật của họ như vậy nên đành chịu. Ông bà Jim rất buồn vì việc này. Gần Tết năm 2006, ông viết thư nói rằng “Linh không sang thăm gia đình bác Jim được thì bác Jim sẽ mang cả nhà đến thăm Linh (bring Jim’s home to Linh)”, rất cảm động. Rồi ông bà thu xếp công việc và Tết 2006 đã qua đây ăn Tết với gia đình em.
Hi vọng rằng tới đây, với Tổng thống mới và Đại sứ mới , vấn đề nhập cư được nới lỏng hơn so với trước thì có thể em sẽ đi Mỹ thăm ông bà được.”
Tôi nói với Linh rằng em còn trẻ, còn nhiều cơ hội lắm. Quan hệ hai nước cũng đã khác xưa nhiều rồi. Chúng ta không quên quá khứ, nhưng quá khứ đang được gác lại để lo cho hiện tại và tương lai. Chắc rằng em sẽ sớm được thoả mãn nguyện vọng thăm gia đình một người bạn Mỹ- người bạn thân rất đặc biệt như thế.
8 thg 1, 2009
HỒNG SÂM- DÙNG THẾ NÀO?
Dưới đây là kinh nghiệm dùng và bảo quản hồng sâm- một trong những loại sâm được quan tâm nhiều và cũng đang trở nên khá phổ biến.
Dùng sâm phải bỏ bã
Khoảng những năm 1990 sức khỏe tôi sa sút khủng khiếp, gầy, yếu, hay ốm vặt...Nhớ đến hồng sâm, tôi lên phố Lãn Ông mua vài củ, nhờ cửa hàng cắt thành từng lát mỏng, về cho vào lọ kín. Mỗi ngày tôi lấy vài lát, nhâm nhi từng miếng nhỏ. Lúc đầu thấy đăng đắng; sau quen rồi lại thấy thích vị đắng đó. Ăn trực tiếp như thế một thời gian, tôi cảm thấy hình như sâm chẳng có tác dụng gì đối với tôi cả; vẫn gầy, vẫn yếu, vẫn mất ngủ triền miên, tôi bèn bỏ không ăn sâm nữa.
Cho đến khi cảm thấy quá mệt mỏi, cho dù thường xuyên uống các loại vitamin, tôi đành đi khám bệnh. Bác sĩ bảo tôi bị suy nhược nặng. Tôi kể chuyên “ăn” sâm. Ông bác sĩ khuyên tôi: Phải hãm sâm trong nước sôi rồi lấy nước uống, bã còn lại bỏ đi. Nếu ăn cả bã thì vào dạ dày nó sẽ hút trở lại các chất bổ của sâm rồi thải ra ngoài chứ không có tác dụng gì cả.
Tôi lại đi mua hồng sâm, cắt lát mỏng. Nhưng mỗi ngày, thay vì hãm vào phích từ đêm hôm trước, cứ buổi sáng tôi cho một lát sâm vào nồi nhỏ đun sôi và cho lửa nhỏ sôi tiếp khoảng 5 phút, lấy nước uống. Còn bã sâm, lúc này đã nở to và bợt hẳn ra, thì bỏ đi. Dùng như thế khoảng 1 tháng, tôi thấy bắt đầu ăn ngon hơn, ngủ yên giấc hơn. Ba tháng sau, tôi bắt đầu tăng cân, đỡ gầy hơn trước.
Từ đó đến nay, hàng năm cứ đến mùa hè tôi lại dùng tiếp theo cách đó và thấy rất tốt cho bản thân. Mỗi mùa hè chỉ dùng hết 1-2 củ hồng sâm tuỳ to hay nhỏ; tính ra về chi phí còn rẻ hơn cả dùng thuốc bắc, lại chẳng mất thời gian, không tốn củi lửa sắc thuốc.
Nuôi sâm
Rồi gặp một người quen là thầy lang, tôi được hướng dẫn cách bảo quản hồng sâm, thật đặc biệt mà cũng thật dễ.
Khi bạn có nhiều củ sâm chưa dùng đến, nên bảo quản theo cách sau:
Chọn gạo nếp ngon, rang cho thật già (gạo chuyển thành màu vàng sậm, cắn hạt gạo thấy giòn và thơm mùi cốm nếp), rồi rải đều cho sâm ngập trong đó. Tất cả cho vào hộp đậy kín, để nơi khô ráo. Khảng 6 tháng lại bỏ gạo cũ, thay bằng gạo nếp rang mới.
Theo thầy lang thì đó là cách “nuôi sâm”, để cho sâm được tươi tốt lâu mà không bị mọt ăn.
Đừng tham dùng đầu củ sâm
Mùa hè năm nay- 2008, tôi lại mua hai củ sâm và thuê thái lát mỏng (vì ở cửa hàng họ có dao thái chuyên dụng; ở nhà mình khó thái vì củ sâm rất cứng; giá thuê thái lát cũng rất rẻ- chỉ 2000đ/củ). Cô bé ở cửa hàng thuốc thái sâm cho tôi, bỏ lại phần đầu một mẩu chừng bằng đầu ngón tay. Tôi hỏi sao không thái hết; cô bé trả lời: Nhiều người dùng đầu củ sâm bị đau đầu nên người ta thường bỏ không dùng!
Thì ra thế. Có lẽ những đợt trước tôi cũng đã bị đau đầu do đun uống đầu củ sâm mà không biết chăng?
Vậy là cũng phải mất rất nhiều năm, tôi mới biết được thấu đáo cách dùng và bảo quản hồng sâm như vừa kể trên.
Không hiểu còn những “bí mật” gì quanh cách dùng hồng sâm mà tôi còn chưa biết nữa không? Nếu có ai biết hơn, xin hãy chia sẻ để mọi người và cả tôi cùng được biết.
LƯU Ý:
A. Dùng sâm:
1. Hồng sâm nên thái thành những lát mỏng ( mỗi lát chỉ mỏng như ta thái su hào, cà rốt... để làm nộm).
2. Mỗi ngày chỉ dùng 1 lát sâm (đừng tham dùng nhiều mà có thể gặp các tai biến như Báo KH&ĐS đã từng cảnh báo). Đun sôi hoặc hãm trong nước sôi. Nếu hãm thì cho vào phích, hãm tối hôm trước, sáng hôm sau uống. Nếu đun, chỉ đun sôi trong khoảng 5 phút. Trong cả hai trường hợp, lát sâm sẽ nở to khoảng gấp đôi lúc ban đầu và bợt màu.
3. Uống nước, bỏ bã. Chỉ uống buổi sáng để tránh mất ngủ.
4. Đầu củ sâm nên bỏ đi vì đã có những người dùng bị đau đầu.
B. Bảo quản sâm:
- Rang gạo nếp cho vàng già; để nguội, rải đều trên sâm để “nuôi” bảo quản sâm trong trường hợp chưa dùng đến (xem ảnh).
- 6 tháng thay gạo nếp rang một lần.
Ảnh cốm nếp
Gạo nếp rang thành cốm
Ảnh sâm + cốm
Sâm được phủ cốm nếp sẽ giữ được lâu.
1 thg 1, 2009
Thực đơn cho năm 2009
HAPPY NEW YEAR!
Xin phép copy và tặng lại những người sống quanh tôi một món ăn thú vị. Chúc mọi người ngon miệng!
CÔNG THỨC NẤU MÓN TẾT:
1. Lấy 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán…rồi để cho ráo nước.
2. Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30 hay 31 phần.
3. Trộn đều với:
- Một chút tin yêu
- Một chút kiên nhẫn
- Một chút can đảm
- Một chút cố gắng
- Một chút hi vọng
4. Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước
5. Đem ngâm một lát trong dung dịch “Những điều tâm niệm của mình”.
6. Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào “Nồi yêu thương” và nấu với lửa “Vui mừng”.
7. Đem ra ăn với “Nụ cười” trong chén “Bao dung” và gắp MỘT NĂM MỚI ĐẦY YÊU THƯƠNG VÀ HẠNH PHÚC.
(Nguồn: beconbuongbinh’s blog, Wednesday December 31, 2008 - 04:36pm (ICT))
Không chỉ là vợ tỉ phú
ANNE DIAS-GRIFFIN: KHÔNG CHỈ LÀ PHU NHÂN TỈ PHÚ
Đầu tư- đó là việc của đàn ông. Phản ứng nhanh, tâm lý vững, khát khao chiến thắng, quyết liệt- tất cả những phẩm chất quan trọng ấy của một nhà quản lý quỹ đầu tư thành đạt khó kết hợp với những gì ta thường thấy ở người phụ nữ. Nhưng vẫn có ngoại lệ.
Những ai quan tâm nhiều đến lĩnh vực đầu tư hẳn có quen tthuộc với những tên tuổi như Karen Finerman, người lãnh đạo Quỹ Metropolitan Capital, năm 2007 kiếm được tới 400 triệu USD; hoặc nhà nữ đầu tư thành đạt nhất nước Anh Elena Ambrosiadou, người gốc Hi Lạp. Những phụ nữ ấy rất thành công trong sự nghiệp của họ. Và nhiều nhà nữ quản lý giỏi lại kết hợp được một cách rất hài hòa công việc đầu tư và đời sống riêng của họ. Chẳng hạn, bà Giám đốc điều hành Newton Fund Management (với tài khoản có khoảng 75 triệu USD) là Helena Morrissey có tới 8 đứa con. Thực ra thì trong khi bà vợ lo kiếm tiền, việc nuôi dạy đàn con ấy phần lớn do ông chồng đảm nhiệm.
Ở New York còn có một quỹ đầu tư đặc biệt Pomegranate Capital Management chỉ chuyên đầu tư vào các quỹ rủi ro do phụ nữ quản lý. Năm 2007 có tới gần 300 quỹ như thế, với tống số vốn tới 55 tỉ USD. Thật ngạc nhiên là lãnh đạo quỹ Pomegranate Capital Management cũng lại là một phụ nữ- bà Susan Shaffer Solovay.
Anne Dias Grifin 37 tuổi - người sáng lập ra quỹ đầu tư Aragon Global Management - là một phụ nữ đặc biệt, hoàn toàn độc lập mặc dù bà được báo giới thường xuyên nhắc đến trong danh sách các tỉ phú phu nhân bởi bà là vợ của nhà tỉ phú Kenneth Grifin- Giám đốc Quỹ đầu tư rủi ro Citadel.
Ảnh cô sinh viên
Cô sinh viên giỏi và Câu lạc bộ bí mật
Anne Dias sinh ở Pháp và rất yêu đất nước này ( chính ở thành phố Versail của Pháp, cô đã làm đám cưới với Kennet Grifin). Cô đi du lịch nhiều nơi ở Châu Âu, Châu Mỹ, từng sinh sống ở Thụy Sĩ, Đức, Pháp, các thành phố New York và Boston của Hoa Kỳ. Là người có học vấn cao, nói được 5 thứ tiếng, từng học Trường Đại học Georgia và sau đó là học kinh doanh ở Havard.
Thời gian học đại học, Dias tham gia hội sinh viên Phi Beta Kappa (lấy từ câu châm ngôn Hi Lạp Philosophia Biou kubernetes- có nghĩa “tình yêu sự thông thái là người dẫn đường cho cuộc sống”).
Tham gia tổ chức này, các thành viên của nó không được biết về cơ cấu tổ chức và mục đích thực của Câu lạc bộ. Muốn trở thành thành viên PhBK, người sinh viên phải đạt được những phẩm chất nổi trội. Trong số các thành viên đoạt được chìa khóa vàng, là danh hiệu của Câu lạc bộ này, có các tên tuổi lớn như các cựu tổng thống Bill Clinton, George Bush, thượng nghị sĩ Hilary Clinton, ngoại trưởng Codoliza Rice, đạo diễn điện ảnh Terrence Malick, nữ đảng viên cộng sản nổi tiếng Angela Davis, bộ trưởng Tài chính Henry Paulson… của Mỹ. Cố thủ tướng Pakistan Benazir Buhtto và phu nhân của Tổng thống Ukraina- bà Katerina Yusenko cũng từng là thành viên của PhBK.
Các tổ chức tương tự, trong đó PhBK được coi trọng nhất, là những câu lạc bộ của giới quý tộc phương Tây. Trong những câu lạc bộ này các nhà lãnh đạo trong lĩnh vực kinh tế và văn hóa có thể tự do trao đổi quan điểm mà không cần phải dè chừng. Dias đã tốt nghiệp đại học với những điểm số cao nhất có thể có, nên đã được làm thành viên của PhBK.
Học hỏi kinh nghiệm và tự khởi nghiệp
Là một thạc sĩ quản trị kinh doanh tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Havard, cô được đảm nhiệm vị trí nhà phân tích và quản lý danh mục kinh doanh cho George Soros- nhà đầu cơ tiền tệ huyền thoại.
Năm 1999, Soros đóng cửa Quỹ của ông thì Dias chuyển làm việc cho Viking Global Investors- một quỹ chuyên đầu tư về công nghệ truyền thông và các công ty Internet. Học hỏi được nhiều kinh nghiệm, năm 2001, cô thành lập quỹ đầu tư của riêng mình là quỹ Aragon Global Management với nguồn góp quỹ từ một nhà tài chính khổng lồ khác là Julian Robertson, người nắm giữ quỹ rủi ro Tiger Management Corp., từng là một người có quyền lực ở Phố Wall trong những năm 1990.
Mục tiêu của quỹ Aragon là đầu tư vào lĩnh vực truyền thông, công nghệ và viễn thông toàn cầu (chủ yếu là ở Châu Âu và Châu Mỹ la tinh).
Julian Robertson từng là giáo viên hướng dẫn khoa học của Anne Dias ở Havard, rất khâm phục tài năng của cô sinh viên của mình. Anne Dias cũng như Julian Robertson đều không bao giờ nói ra là họ đã đầu tư bao nhiêu vào Aragon. Chỉ biết rằng Julian Robertson hiện vẫn là nhà đầu tư cho quỹ này và là người hâm mộ Anne Dias-Grifin.
Aragon có cổ phần ở hãng máy tính Apple, tập đoàn giáo dục Appolo, Công ty viễn thông của Trung Quốc China Unicom, một ngân hàng của Ấn Độ HDFC Bank...
Trong 6 tháng đầu năm 2008, quỹ Aragon còn đầu tư vào cả lĩnh vực sản xuất phân bón với số tiền đầu tư ngày một tăng.
Anne Dias nói rằng cái khó nhất trong công việc của Quỹ là làm sao “lách” để gặp được những vị lãnh đạo của các đối tác. Để làm được việc đó, bà đã phải đi khắp nơi, và ở đâu cũng dùng sự khả ái của phụ nữ và khả năng sử dụng thành thạo nhiều ngoại ngữ của mình để giao tiếp .
“Ở Chicago, chúng tôi được coi là các chuyên gia hàng đầu về đầu tư nước ngoài” - Anne thừa nhận.
Quỹ Aragon còn tham gia các hoạt động chính trị nữa. Ví dụ năm 2004, quỹ đã đóng góp 29.500 USD cho chiến dịch ứng cử của Tổng thống George Bush. Năm 2007-2008 quỹ này cũng chi chừng đó tiền ủng hộ đại diện Đảng Dân chủ Barac Obama trong cuộc chạy đua vào chiếc ghế Tổng thống. Quỹ Aragon và cá nhân Anne Dias đã chi những khoản tiền khá lớn để ủng hộ các ứng viên của tiểu bang Illinois trong các cuộc bầu cử vào Thượng viện Hoa Kỳ.
Những người quen biết Dias đều nhận xét rằng bà rất nữ tính, dễ chịu, có sở thích riêng và lúc nào trông cũng ưa nhìn. Tuy nhiên, bà thích cả những trò mạo hiểm, ví dụ thích tham gia đua xe ô tô (phu quân của bà- nhà tỉ phú Kennet Grifin cũng thích môn đua ô tô thể thao). Bà còn thích chơi đánh bài poker và chơi rất giỏi.
Anne Dias và quỹ của bà tham gia tích cực vào các hoạt động từ thiện; tham gia một cách rất chân thành. Từ năm 2001, bà là thành viên Ban giám đốc của Friends of Island Akademy (FOIA). Học viện này giúp các trẻ em vị thành niên từng bị ngồi tù học tập và tìm kiếm việc làm. Những năm gần đây. Anne Dias tham gia tích cực vào quỹ Robin Hood Foundation và tổ chức WomanOnCall.org.
Người ta cũng biết rằng vợ chồng nhà Grifin say mê nghệ thuật. Ngoài việc mua nhiều tác phẩm hội hoạ và điêu khắc, họ đã công bố dự định sẽ chi 19 triệu USD để xây thêm trụ sở cho Trường Nghệ thuật Chicago. Ở nơi đây, họ đã gặp nhau lần đầu và tình yêu từ cái nhìn đầu tiên đã đưa họ nên vợ nên chồng.
Dias Griffin chuyển quỹ đầu tư Aragon Global Management của mình về Chicago năm 2003, một tuần sau đám cưới với tỉ phú Griffin.
Mặc dù đã sống ở nhiều nước, nhiều nơi như đã nói, nhưng theo Anne Dias Grifin thì bà chưa từng thấy ở đâu cộng đồng doanh nhân lại tận tâm với thành phố như ở Chicago.
“Đây là một thành phố đáng kinh ngạc. Không có một thành phố nào giống Chicago cả”- Bà nói.
Chicago nằm trong tiểu bang Illinois của miền Trung Tây Hoa Kỳ, ven bờ tây nam của hồ Michigan.
Chicago là thành phố đông dân thứ ba của Hoa Kỳ, sau New York và Los Angeles với 10 triệu người. Một phần ba cư dân của thành phố là người Mỹ gốc Âu, một phần ba là người Mỹ gốc Phi, khoảng một phần tư là người gốc Tây Ban Nha, một phần 20 là người Mỹ gốc Á.
Thành phố nổi tiếng toàn thế giới lâu năm về tài chính, công nghệ, vận tải, các toà nhà chọc trời đầu tiên trên thế giới ...Tại đây có quận trung tâm kinh doanh lớn thứ hai ở Hoa Kỳ.
(Nguồn: Superinvestor)
25 thg 12, 2008
Xe máy giống Mẹ Vợ?!
Nghe họ nói tại một cuộc hội thảo khoa học nghiêm chỉnh ngày 24/12/2008 này:
“Đa số các ý kiến tại buổi hội thảo đều thống nhất hạn chế xe cá nhân. TS Phạm Xuân Mai dẫn lời Jamie Lerner, Former Mayor, một chuyên gia giao thông của Curitiba, Brazil: “Một chiếc xe gắn máy giống như mẹ vợ của ta. Chúng ta phải giữ quan hệ tốt với nó nhưng đừng để cho nó điều khiển ta trong cuộc sống”.
2. Thế đấy: Mẹ vợ là …xe máy! Mẹ vợ là…nó!
Không hiểu cái thằng cha Jamie Lerner là chuyên gia cái của nợ gì, là thằng cha căng chú kiết nào mà cái lão TS Phạm Xuân Mai vô danh tiểu tốt, cả cả lão Trần Duy- tác giả bài “Hạn chế xe cá nhân- cách ứng xử như với... mẹ vợ?” (VietnamNet, 25/12/2008) phải trích dẫn một cách đồng tình và thú vị như thế kia chứ!!!
Người nói đã ngu, người trích dẫn cũng ngu luôn!!!
3. Nhân danh MẸ VỢ, ta nói với các người rằng:
Kẻ nào coi mẹ vợ không ra gì thì đời kẻ đó cũng sẽ không ra gì! Bây giờ còn chưa như thế thì sau này nhất định sẽ không ra gì cho mà xem!!! Và cầu Trời cho con gái các người, chị, em gái của các người, mẹ của các người cũng sẽ có lúc làm mẹ vợ và sẽ gặp được lũ con rể giống y như các người vậy!!!
Các người phỉ báng MẸ VỢ trước công chúng thì ta, ta cũng có quyền nhân danh các bà ấy mà chửi các người trước PUBLIC vậy!!!
CHÀ. ĐANG BỰC MÌNH, TỰ NHIÊN CÓ KẺ CHÌA MẶT RA CHO CHỬI; CHỬI ĐÃ QUÁ!!!
24 thg 12, 2008
Chia tay buồn
Chợt nhớ lại bài thơ của Nguyễn Duy (nguồn: Báo Văn nghệ, số 45, 5/11/1988), chép tặng cho ai tâm trạng đang không vui nhé.
GIÃ TỪ AREKHÔVƠ
(Orekhovo - Zuevo là một thành phố vệ tinh của Moskva, trong những năm 1988 có hàng ngàn nữ công nhân VN làm việc trong nhà máy dệt ở đó)
Thôi em về
Tôi đi
Đưa nhau mà làm gì
Bạch dương ga xép buồn hun hút
Buồn song song chạy suốt mấy hàng ray
Gió thổi như tiếng người thở dài
Ai đưa em lìa đất nước
Có chúc nhau chân cứng đá mềm?
Chân trời lạ trống vắng đến rờn rợn
Quê người cây cầu vượt chênh vênh
Em đứng đưa tay ngược chiều gió buốt
áo em phồng thành cánh buồm xanh
Chạnh nhớ cánh buồm xưa côi cút
Tìm gì ở chốn xa xôi
Để gì lại ở chính nơi quê nhà? (1)
Thôi em về
Tôi đi
Mặt tôi tê vì môi em tái
Lòng có lạnh cồn cào cho ấm lại
Mưa song song ướt má em rồi
Tôi đi
Lỡ một chuyến tàu
Thế là xa một người không gần gũi
Không dám nghĩ khi nào trở lại
Không hẹn ước điều gì trong câu nói
Những con đường không đưa tới đâu
Thôi em về…
Tôi đi
Áp mặt vào kính cửa tàu chợ
Nhìn nhau qua hơi thở
Bóng em nhòa ngoài kia
Hình nét trong trí nhớ
Bất ngờ em đột nhập vào tôi
Kiếp song song còn gặp phía chân trời?
Lẩm bẩm lời giã từ vô nghĩa
Arekhôvơ ơi…
------------------
(1) Một ý trong bài thơ Cánh buồm của nhà thơ Nga Lermontov viết năm 1832
15 thg 12, 2008
Thanks so much!
Thanks mọi người đã thăm hỏi, động viên nhé.
25 thg 11, 2008
Bài thuốc đơn giản chữa cao huyết áp
Bài thuốc chữa huyết áp cao
từ tỏi và đậu trắng
Thiên Lương
Cách đây hơn 7 tháng, nhà văn Vũ Thị Thường rất ngạc nhiên khi gặp một bà bạn trước đây bị huyết áp cao rất nặng mà nay trở lại bình thường. Cũng bị HA cao( HA tối đa dã tới 161mmHg), bà Thường hỏi và áp dụng bài thuốc cực kỳ đơn giản của người đó. nhờ vậy mà bảy tháng nay bà giữ được HA ổn định ở mức 120- 117/78- 72 mmHg mà không hề phải uống một viên thuóc tây nào để hạ HA. bà cũng chủ tâm không uống thuốc tây để xem tác dụng thực của bài thuốc ra sao. Biết chuyện, chúng tôi đề nghị và được bà vui vẻ phổ biến đơn thuốc như sau:
Nguyên liệu:
-100g tỏi ta
-100g đậu trắng( loại đâu màu trắng, hạt to hơn hạt đậu đen một chút, có bán rất nhiều ngoài chợ)
-2 lít nước
Chế biến và dùng:
-Bóc cách tỏi,vo sạch đậu,cho cả vào 2 lít nước ninh nhừ,tới khi còn xâm xấp(còn khoảng 1/8 lượng ban đầu) thì cho vào rây chắt lấy nước uống hết một lần; có thể nhặt hạt đậu ăn luôn.
-Mỗi tháng một lần như vậy thật đều đặn.
Bà Thường kể: mới đây thôi, chị của bà là bà Nguyệt từ Mỹ về Việt Nam thăm gia đình.Trước hôm trở lại Mỹ một ngày, HA của bà Nguyệt tăng vọt lên 196/106; uống thuốc tây chỉ thay đổi chút ít(HA tối đa hạ nhưng HA tối thiểu lại tăng), còn 192/ 114. Bà Thương vội nấu đậu tỏi cho uống thì dịu nhanh và sáng hôm sau, HA của bà Nguyệt chỉ còn 152/96, đi dược máy bay trở về Mỹ và đến nay HA đã ổn định.
Nhà văn Vũ Thị Thường năm nay 75 tuổi. Bà nói: ” Đối với một người già như tôi, bị cao HA mà cả năm không phải khổ sở vì HA lần nào, cũng không phải dùng đến thuốc tây thì quá lý tưởng. Có thể với ai đó bài thuốc đó không công hiệu vì không hợp thì cũng chẳng sợ, vì đậu trắng và tỏi thì có hại gì đâu”.
Người ghi lại bài thuốc này để phổ biến cùng bạn đọc của Báo Khoa học và Đời sống cũng đồng ý hoàn toàn với cách nhìn nhận đó.
Bài báo này đã đăng báo Khoa học và Đời sống số Tết Giáp Thân 2004
Bài 2:
Trở lại với bài thuốc
đậu tỏi chữa cao huyết áp
Cao huyết áp là căn bệnh đáng sợ với gần 12 triệu người ở nước ta mắc bệnh. Người bị CHA hằng ngày phải dùng thuốc tây, mặc dù biết rằng nó rất hại cho thận.
Sự đơn giản đến khó tin của bài thuốc đậu- tỏi chữa CHA đăng trên KH&ĐS số Tết Giáp Thân khiến nhiều người tặc lưỡi: tội gì không thử!
Sau khi báo Tết phát hành,Tòa soạn và tác giả hoàn toàn bất ngờ vì hai lẽ: số bạn đọc quan tâm đến bài báo quá nhiều, và không hiểu sao ở Hà Nội lại không có đậu trắng, loại trắng ngà và nhỏ như hạt đậu đen.
Tác dụng kỳ diệu của bài thuốc
Sau Tết ít lâu một bức thư từ Yên Bái gửi nhà báo Thiên Lương- lại một bất ngờ nữa cho tác giả. Bác Bùi Đình Tiến ở Yên Thế, Lục Yên, Yên Bái viết:
“Tôi 76 tuổi, là cán bộ nghỉ hưu, bị bệnh CHA đã hai năm. Dùng thuốc tây, thuốc nam, thuốc bắc, bấm huyệt đều không chuyển biến gì, tốn bạc triệu mà HA không ổn định. Ngày 16/7 âm lịch năm ngoái,đỉnh điểm là 230/110mmHg, chân tay co lại, run rẩy, không cầm được cây bút nữa. Ngày 1/1/2004 con dâu tôi mang báo KH&ĐS có đăng bài thuốc đậu- tỏi chữa CHA. Tôi đọc đi đọc lại, thú thực tôi không tin …Bà nhà tôi ra chợ mua được 2 lạng đậu, 2 lạng tỏi về ninh như Báo chỉ dẫn. Ngày 3/1 tôi uống cốc “ thần dược” này ; ngày 4/1 HA từ 190/95 xuống còn 180/90 và cứ hằng ngày đo HA; đến ngày 7/1 giảm còn 150/70. Ngày 2/2 uống đậu- tỏi lần hai và từ ngày 10/2 HA ổn định ở mức 140/70. Hôm nay cầm được bút, tuy còn run, viết lá thư ân nghĩa này bày tỏ lòng biết ơn vô hạn của vợ chồng tôi và các con, cháu tôi gửi đến Quý Báo, nhà báo Thiên Lương và nhà văn Vũ Thị Thường”.
Chúng tôi photo thư đó của bác Tiến gửi cho nhà văn Vũ Thị Thường.
Bác Tiến còn gửi thư cho chúng tôi vài ba lần nữa. Thư ngày 9/4 viết:” Tôi đã mạn phép Quý Báo photo bài báo biếu những người đang chịu cảnh như tôi. Điều vui mừng nữa lại đến với tôi là: 10 người dùng bài thuốc này thì 8 người đã ổn định, như bà Chuyên ở Hà Nội, ông Ut ở Vĩnh Yên, bà Châu ở Yên Bái v.v…”
Cuối tháng 8, chúng tôi gọi ĐT hỏi thăm, thấy bác Tiến vẫn HA ổn định, yêu đời và miệt mài truyền bá bài thuốc cho những người bác gặp bị CHA.
Một người khác ở Hà Nội sau khi đọc bài báo đã tìm cách liên hệ với nhà văn VTT,rồi qua bà Thường liên lạc được với bác Tiến, được bác gửi tặng 1kg đậu trắng và 1kg tỏi. Đó là bà Nguyễn Thị Chuyên ở số 8, ngõ 46, phường Vĩnh Phúc, quận Ba đình, Hà Nội. Bà Chuyên từng bị tai biến mạch máu não, gần như liệt nửa người vì CHA. May mắn điều trị hết liệt, hằng ngày bà vẫn phải uống 1 viên Amlor nhưng chỉ giữ được ở mức 140/100 ; nếu làm việc, họp hành căng thẳng, HA lại lên tới 170/100 . Ngày 7/3/2004 bà dùng bài đậu - tỏi lần đầu. Hôm sau HA hạ ngay xuống còn 120/70. Vừa mừng vừa lo, bà hồi hộp và kiên trì dùng bài thuốc đó đều đặn hằng tháng. Đến nay, HA nói chung ổn định ở mức 120/80, không uống thuốc tây hằng ngày nữa.Chỉ khi nào có chuyện bực bội, HA mới lên 130/90 và bà mới phải uống 1 viên Amlor cho yên tâm. Bà nói đùa rằng không gây sự với ai thì yên ổn lắm.
Ông Trần Lực ở Hà Nội, ĐT 6614327, cũng là người may mắn hợp với bài thuốc đậu - tỏi. Từ chỗ HA 190/100, thậm chí có lúc cao nhất là 200/110, ông dùng đậu- tỏi hạ được HA xuống 140/90, giữ tương đối ổn định cho đến nay, mỗi tháng một lần dùng đậu - tỏi. Chỉ khi thay đổi thời tiết, có việc căng thẳng…thì HA có lên (nhưng không cao lắm), ông mới cần uống một viên thuốc tây cho khỏi lo. Ông cho biết : chứng đại tràng của ông cũng tự nhiên đỡ hẳn.
Cả ba người nêu trên đều rất tín nhiệm bài thuốc và đã phổ biến cho nhiều người khác biết để dùng.
Đậu trắng xuất hiện và tăng giá
Những ngày đầu năm không chợ nào ở Hà Nội có bán đậu trắng.Tòa soạn phải cầu cứu nhà văn Vũ Thị Thường. Bà vui vẻ gửi cho chúng tôi 1kg đậu để tặng bạn đọc nào cần làm mẫu. Đến nhà bà Chuyên, so sánh với đậu bác Tiến gửi cho thấy y chang: hạt nhỏ như hạt đậu đen, khô cong, màu trắng ngà ngà. Tôi gọi ĐT mời ông Trần Lực tới nhận đậu mẫu được ông cho biết: ở chợ Mơ đã bắt đầu có bán đậu ấy. Những người bán hàng đều dã biết đậu ấy chữa CHA, còn mời mua thêm tỏi. Và giá đậu từ 1400đ đã tăng lên 2000đ/lạng.Tình hình tương tự cũng xảy ra ở một vài chợ khác mà chúng tôi có điều kiện đến tận nơi như chợ 19- 8( quen gọi là chợ Âm Phủ), chợ Trần Quý Cáp ( sau ga Hà Nội)…Gần đây nhất, tôi ghé chợ TQC thì mua được ở hàng khô Tuyên Loan. Bà chủ hàng cho biết: mỗi tuần trung bình bà bán đươc vài yến đậu trắng; số người mua đậu chữa CHA khá nhiều, và nếu khách mua số lượng nhiều bà vẫn giữ giá bán 10 000đ/kg; nguồn đậu là từ miền ngược đưa về.
Cũng có những người không bỏ được thuốc Tây
Ông chồng của bà bạn tôi là cán bộ đương chức, bị CHA từ vài năm nay.Uống đậu- tỏi hôm trước, hôm sau đi liên hoan lại uống rượu tuy không nhiều; HA lên. Ông tính bỏ cuộc nhưng vợ ông không chịu. Bà dỗ dành và còn sáng kiến thử nấu đậu- tỏi cho ông 2 lần/tháng. Tháng đầu dùng hai lần thấy có vẻ tốt hơn mà không có hậu quả gì, ông yên tâm dùng tiếp, chỉ khi nào đi công tác xa, hoặc họp hành căng thẳng mà huyết áp có lên làm nhức đầu thì ông mới phải uống một viên thuốc tây. Vợ ông vẫn kiên trì nấu thuốc và dặn ông đừng uống bia rượu nữa. Khổ một nỗi, ông không kiêng bia rượu triệt để được.
Trong số bạn đọc dùng bài thuốc này có anh Lê Xuân Trình,bộ đội, công tác ở Tổng cục 2- Bộ Quốc phòng. Trước đây, HA của anh là 180- 190/80- 90 và rất không ổn định. Từ tháng 4 đến nay, cứ 20 ngày anh uống đậu- tỏi một lần nhưng vẫn phải song song dùng thuốc tây hằng ngày vì HA vẫn lên, tuy chỉ ở mức 160/90. Anh cho biết, công việc của anh khá bận rộn và thường xuyên căng thẳng.
Chị Nguyễn Thị Loan ở 24/38 đường Trần Bình Trọng, phường Đông Sơn, TP Thanh Hóa ngày 16/3/2004 viết thư cho KH&ĐS: “ Mẹ tôi HA cao từ năm 1996, lúc cao nhất tới 180/150mmHg. Tôi đọc được bài báo, thử làm theo chỉ dẫn cho mẹ tôi uống, HA ngay ngày hôm sau đã giảm còn 95/50. Tuy đã sử dụng nhiều loại thuốc tây nhưng chưa bao giờ HA của mẹ tôi lại giảm nhiều như vậy. Mặc dù HA giảm nhiều như vậy có làm mẹ tôi thấy đau đầu nhưng mới chỉ dùng lần đầu tiên nên tôi vẫn hy vọng bài thuốc của Quý Báo có thể phù hợp với mẹ tôi.” Mẹ chị năm nay 52 tuổi,đang công tác tại Nhà khách UBND TP Thanh Hóa. Chỉ tiếc rằng gần đây, qua điện thoại,chị Loan cho biết mẹ chị vẫn phải dùng thuốc tây song song với đậu- tỏi vì uống đậu- tỏi HA xuống nhưng chỉ ổn định được chừng 10 ngày, sau đó lại lên( có lần lên 200/110).
Bác Phạm Văn Ba, 79 tuổi , ở xóm 2, thôn Cam Giá, Xã Ninh Khánh,TX Ninh Bình đã thử dùng bài thuốc hai lần đều bị tiêu chảy; không rõ có phải do ngẫu nhiên với việc dùng thứ thực phẩm nào khác hay không. Chúng tôi đã có thư trả lời, rằng bác là trường hợp đầu tiên và duy nhất mà chúng tôi biết, bị như vậy. Rất tiếc là sau đó không nhận được hồi âm của bác Ba nữa.
Đôi điều nói cùng bạn đọc
Dẫn ra thật nhiều các trường hợp dùng đậu- tỏi tốt và chưa tốt như trên, chúng tôi muốn để bạn đọc có được nhiều thông tin thật khách quan, không phải cứ ca ngợi một chiều làm các bạn khó xử hoặc trách cứ Báo KH&ĐS nếu chẳng may dùng đậu- tỏi mà không đạt được kết quả mong muốn.
Qua thực tế theo dõi việc áp dụng bài thuốc đơn giản, rẻ tiền mà rất lạ lùng như thế, chúng tôi thấy nhà văn Vũ Thị Thường thật đúng khi nói rằng: có thể bài thuốc đậu- tỏi này phù hợp với người này mà không phù hợp với người kia nhưng nó chẳng độc hại gì. Bà gửi lời cám ơn bạn đọc của Báo KH&ĐS đã tin tưởng áp dụng bài thuốc do bà học được và kể lại. May mắn cho bà vì rất hợp với bài thuốc đó nên đến nay vẫn dùng đều đều, không phải uống thuốc tây mà HA vẫn ổn định. Bà đang cố gắng tìm địa chỉ của người đã cho bài thuốc. Khi nào tìm được, bà sẽ thông báo tới bạn đọc của Báo Khoa học và Đời sống.
Bài này đã đăng Báo KHĐS số 77+78,tháng 9/2004, kỷ niệm Báo 45 năm.
Bài 3:
Viết theo yêu cầu bạn đọc
Những câu hỏi thêm
về bài thuốc đậu - tỏi chữa cao huyết áp
(Bài đã đăng Báo KH&ĐS)
Bạn Trương Thuần Hưng,Văn phòng UBND huyện Gia Lâm- Hà Nội viết thư và nhiều bạn đọc gọi điện thoại hỏi Tòa soạn:
- Khi cho 1 lạng tỏi+ 1 lạng đậu trắng+ 2 lít nước ninh cho đến khi còn khoảng 1/8 lượng ban đầu thì thấy đậu nhừ hết, không còn hạt nữa?
-Uống vào thời gian nào trong ngày: buổi sáng hay buổi chiều, vào lúc mấy giờ? Uống trước bữa ăn hay sau bữa ăn?
- Uống đậu- tỏi mỗi đợt bao nhiêu ngày thì dừng?
Theo nhà văn Vũ Thị Thường, bà cũng để nhỏ lửa thì đậu cũng nhừ được như vậy. Và gần đây, bà còn chà vào rổ cho thành bột hết cả tỏi lẫn đậu rồi uống hết, thường uống trước bữa ăn khoảng 1- 2 giờ cho đỡ ngán. Bài thuốc này uống đều hằng tháng( tốt nhất là vào một ngày nhất định nào đó do từng người tự quy định cho mình).
Bà Thường bật mí thêm: ngoài cao huyết áp,bà vốn còn bị cả đau tim, từng bị ngất xỉu trong một dịp ra Hà Nội dự Đại hội Hội Nhà văn VN. Vậy mà từ khi dùng bài thuốc đậu- tỏi này (từ tháng 6/2003), không những huyết áp ổn định không cần đến thuốc tây mà chứng đau tim cũng tỏ ra đỡ nhiều.Trước đây cứ 15- 20 ngày bà bị một cơn đau thắt ngực, nay thì 3- 4 tháng mới bị một lần.
Thiên Lương
23 thg 11, 2008
Tài trợ chống bệnh mạn tính
1,5 triệu USD mỗi năm để chống lại ung thư, bệnh tim mạch và tiểu đường
Hoa Kỳ vừa thông qua một chương trình mới tài trợ cho các nghiên cứu chống lại các bệnh mạn tính không lây (như tim mạch, tiểu đường) ở các nước đang phát triển, theo đó mỗi năm kinh phí dành cho chương trình là 1,5 triệu USD, do Trung tâm quốc tế Fogarty thuộc Viện Sức khỏe Hoa Kỳ thực hiện.
Theo Tiến sĩ Rodger Glass, Giám đốc Trung tâm quốc tế Fogarty, Trung tâm này sẽ tài trợ cho các chương trình đào tạo các nhà nghiên cứu y học và cán bộ y tế nhằm giải quyết những vấn đề mới liên quan đến các bệnh mạn tính nói trên, cũng như giúp xóa bỏ ranh giới giữa các ngành khoa học sinh học, xã hội học và khoa học về hành vi.
Được thành lập từ năm 1968, Trung tâm quốc tế Fogarty thúc đẩy phát triển các cơ sở y học, các nghiên cứu và đào tạo cán bộ y tế. Mỗi năm, trung tâm dành kinh phí 64 triệu đô la để hỗ trợ nghiên cứu cho 5000 nhà khoa học. Chương trình tài trợ chống lại các bệnh mạn tính nói trên nằm trong khuôn khổ một kế hoạch chiến lược đến năm 2012 “Những cách tiếp cận đối với nghiên cứu bảo vệ sức khỏe trên phạm vi toàn cầu” do Trung tâm tiến hành.
Aira Allain, chuyên gia PR của Trung tâm cho biết: “Kế hoạch chiến lược dự kiến rằng các nhà nghiên cứu từ bất kỳ nước nào cũng đều có thể nộp đơn xin tài trợ cho 8 đề án nghiên cứu và 4 đề án đào tạo thuộc danh mục các lĩnh vực mà Trung tâm quy định”
Các nhà khoa học có thể tìm hiểu chi tiết về việc xin tài trợ trên các Website của Viện Sức khỏe Hoa Kỳ và của Trung tâm quốc tế Fogarty. Ngoài ra, tại các hội thảo quốc tế, các chuyên gia của Trung tâm cũng sẽ giới thiệu về chương trình tài trợ này.
Bệnh truyền nhiễm được chú trọng như một vấn đề mới mang tính toàn cầu là bởi người ta nhận thấy rằng bức tranh tử vong tại các nước có thu nhập quốc dân mức thấp và trung bình đang thay đổi khác so với trước đây. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), khoảng 60% số người tử vong trên thế giới là do các bệnh mạn tính, trong đó 80% là từ các nước đang phát triển.
Trong báo cáo năm 2008, WHO dự đoán đến năm 2030, bốn bệnh : thiếu máu tim, huyết khối, tắc nghẽn phổi mạn tính và nhiễm khuẩn đường hô hấp dưới giống như viêm phổi, sẽ là nguyên nhân chính gây tử vong trên toàn thế giới. Người ta cho rằng việc dịch chuyển nguyên nhân tử vong từ các bệnh truyền nhiễm sang các bệnh mạn tính là do dân số thế giới đang bị già đi: Các dự báo cho thấy đến năm 2030 cứ 8 người sẽ có 1 người sống trên 65 tuổi.
Kế hoạch chiến lược của Trung tâm Fogarty nhắm tới 5 mục tiêu: đấu tranh chống lại các bệnh mạn tính ở các nước nghèo và trung bình; bổ khuyết những thiếu hụt kiến thức thực tiễn; cải thiện việc đào tạo nghiên cứu; kết hợp các nghiên cứu độc lập với nhau và đưa vào nề nếp các quan hệ hai bên cùng có lợi.
Sự thiếu hụt kiến thức thực tiễn liên quan đến tình trạng các kết quả nghiên cứu rất tốt nhưng không được áp dụng vào thực tiễn để trị bệnh cứu người. Do đó, trong kế hoạch của Trung tâm Fogarty có đề ra cách tiếp cận mới về việc “áp dụng vào thực tiễn”. Phương pháp này sẽ tìm ra những cách tốt nhất để chuyển giao cho xã hội và các cán bộ y tế những tiến bộ mới nhất của khoa học.
Để thúc đẩy quan hệ quốc tế trong nghiên cứu khoa học, Trung tâm Fogarty còn đề ra “ Giải thưởng Fogarty dành cho hợp tác quốc tế”. Giải thưởng trị giá 50.000 USD, dành cho cán bộ khoa học của các Viện sức khỏe quốc gia có quan hệ hợp tác hiệu quả với các đồng nghiệp ở các nước đang phát triển.
Qua 10 năm thực hiện đã có 460 giải thưởng này được trao; nhờ đó hơn 1500 bài báo khoa học được đăng tải.
Thu Hiên (Theo America.gov)
22 thg 11, 2008
Bị mất cắp rồi
Mua xong chục quả (để ăn rả rích mà, cả đại gia đình 8 người thì chục quả không phải là nhiều), đưa tờ 200.000đ, cô bán hàng trả lại 120 ngàn, tôi nhét vào cái phong bì vẫn dùng làm ví đựng tiền đi chợ, để ở ngăn ngoài cùng của chiếc túi xách. (Tôi không thích dùng ví vì tiền rất bẩn; dùng phong bì, rách thì bỏ và thay cái khác rất tiện). Rồi bắt đầu hì hục buộc chiếc túi đựng 5 quả bưởi vào giữa xe, đè lên cái túi xách. Bỗng có đến 3-4 bà cùng đến hỏi mua bưởi, tíu tít cả lên. Một bà sán lại giữa tôi và xe bưởi để chọn, bảo tôi: “Để thế sẽ bị rơi đấy”. Tôi nói không sao, vẫn buộc tiếp vì quen chuyên chở kiểu đó rồi. Một lúc sau, bà kia lại quay lại, đẩy túi bưởi của tôi, nói rằng thế mới chắc chắn. Tôi dắt xe đi thì hóa ra có một xe máy khác đứng sau, bánh trước của xe đó mắc vào bánh sau của xe tôi, loay hoay một lúc mới tách nhau ra được. Trong lúc đó, cô hàng bưởi hỏi tôi: “Cháu trả lại cho bác 120 ngàn rồi nhỉ?” “Trả rồi”- tôi đáp.
Về đến nhà, mở túi ra thì…ôi thôi, miệng ngăn túi bên ngoài mở toang hoác (có thể do tôi đã không kéo phecmơtuya lại sau khi nhét tiền vào chăng?), cái phong bì rách đựng tiền đã không cánh mà bay mất tiêu rồi!!!
Nhớ lại trình tự như trên, mới hiểu ra kẻ nào đã móc túi của mình, “kịch bản” móc túi đã diễn ra thế nào; và cô hàng bưởi đã khéo léo nhắc nhở mà mình không cảnh giác.
Bị mất cắp như thế đấy!!! May mà số tiền không nhiều. Kể ra đây bà con cùng biết, và tôi cũng nhớ để từ nay tỉnh táo hơn với những kẻ giả vờ tốt bụng.
20 thg 11, 2008
ADAM NADEL, NHƯ TÔI THẤY
Bài và ảnh: Thu Hiên
Không ngờ nhà nhiếp ảnh nổi tiếng đã tứ tuần mà trông lại trẻ thế. Đó là cảm giác chung của tất cả những ai lần đầu gặp Adam Nadel- một phóng viên ảnh độc lập, người từng đoạt những giải lớn, kể cả các giải nhất, của nhiều cuộc thi ảnh quốc tế.
Tháng 10 năm nay, Adam qua Việt Nam để thực hiện một phần trong dự án làm ảnh tài liệu của riêng mình kéo dài 5 năm về chủ đề người dân thường là nạn nhân chiến tranh: trực tiếp gặp gỡ, tìm hiểu và chụp ảnh các nạn nhân chất độc da cam, dự kiến sẽ trưng bày tại các bảo tàng ở New York và Santa Fe, New Mexico.
Làng Hòa Bình ở Thanh Xuân- Hà Nội là một tổ chức hoạt động từ thiện nhân đạo. Nơi đây, người ta áp dụng nhiều biện pháp trị liệu phục hồi chức năng cho trẻ em- nạn nhân chất độc da cam/dioxin, giúp các em hòa nhập được với cộng đồng càng nhiều càng tốt. Làng hiện có 126 cháu nạn nhân da cam/dioxin từ 2 - 18 tuổi.
Hôm Adam Nadel đến đây, trời mưa xầm xì bởi các tỉnh phía Bắc Việt Nam đang có bão. Nhưng Adam bảo: “Trời thế này chụp ảnh mới tốt”. Theo các nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp thì khác với ảnh nghệ thuật, chính kiểu thời tiết như thế dễ cho phép chớp được hình ảnh đúng với sự thật hơn, thể hiện được một cách chân thật nhất các hình khối, mảng miếng, đường nét… của đối tượng được chụp. Bởi tính chân thật cao trong nội dung từng bức ảnh là yêu cầu cao nhất của ảnh thông tấn.
Sau cuộc trao đổi ngắn gọn với Giám đốc Làng- bà Nguyễn Thị Thanh Phương- Adam đến ngay phòng tập, phòng ở của các em, nhanh chóng tiếp cận với các em để hỏi chuyện, chụp ảnh. Với sự trợ giúp phiên dịch của cô gái trẻ Mỵ Hằng, cán bộ của Hội Việt- Mỹ, họ nói chuyện một cách khó khăn, bởi các em phần đông đều chậm phát triển trí tuệ.
Cách của Adam là: vừa chụp ảnh, vừa phỏng vấn trực tiếp để các tác phẩm nhiếp ảnh của anh vừa chân thực vừa có chiều sâu.
Khi các em đi ăn trưa, Adam tranh thủ phỏng vấn cô giáo Ngô Thị Phượng- phụ trách lớp văn hóa của Khoa Phục hồi phát triển trí tuệ của Làng. Cô giáo Phượng cho biết: dạy các cháu ở Làng này là một việc rất khó nhọc, nhưng cô làm công việc này đã 5 năm nay, với niềm tin và hi vọng rằng “các cháu có thể đọc được, viết được; đó sẽ là những bước đầu tiên để giúp các cháu sau này có thể tiếp tục cuộc sống của mình, hòa nhập được với cộng đồng”. Cô cho nhà nhiếp ảnh Mỹ biết những cái tên, cũng là những thành công của Làng. Đó là cháu Lê Văn Chiến, từng học ở đây từ lớp 1 đến hết lớp 5 mới chuyển ra trường ngoài học, đã thi được vào trung học phổ thông như các học sinh bình thường khác và hiện đang học lớp 10 ở Trường PTTH Trần Hưng Đạo. Hoặc cháu Thái Thị Nga, cũng là cựu học sinh của Làng, nay đang học lớp 9, chuẩn bị thi chuyển cấp vào năm tới v.v…Adam chăm chú lắng nghe, đối thoại với cô giáo để hiểu thật rõ, để ghi nhận hết những khía cạnh mà anh quan tâm.
Dù biết các em đã đến giờ ngủ trưa, nhưng Adam vẫn cố tranh thủ tác nghiệp ngay trong phòng ngủ của các em, cẩn trọng lựa chọn từng khuôn mặt, từng góc độ để chụp chân dung các em, cố gắng lột tả được hết những đường nét nổi bật nhất, đặc trưng nhất của các nạn nhân CĐDC sống trong ngôi Làng này…. Đến khi thấy các phòng đều đóng cửa tắt đèn, Adam còn hỏi “họ ngủ trưa đến mấy giờ?”, với ý định nếu được thì sẽ chờ khi các em thức dậy sẽ làm việc tiếp, quên cả bữa trưa cho chính bản thân mình. Adam bảo: “Khi có công việc thì tôi bao giờ cũng đặt chuyện ăn ngủ xuống hàng thứ yếu”.
Adam dặn Mỵ Hằng: “Nếu các em trả lời không logic thì bạn cũng cứ dịch nguyên văn cho tôi nhé; bởi như thế thì mới phản ánh được đúng sự thực”. Là một người cũng làm công tác truyền thông, tôi rất ấn tượng bởi câu nói này của Adam: thế mới là thực sự tìm hiểu thực tế, chứ không hề “cưỡi ngựa xem hoa”.
Qua cách anh làm việc, nghe anh nói những điều rất thông thường về công việc, có thể thấy rõ: ngoài khả năng thiên phú, thành công của nhà nhiếp ảnh này có được chính là nhờ vào sự đam mê, sự cần mẫn và nghiêm túc. Anh cho biết: “Tôi cố gắng phản ánh được càng chính xác bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu qua tư liệu thu thập được về hậu quả của chất độc da cam. Khi một người làm công việc của mình một cách chuẩn xác thì tâm hồn họ sẽ được thư thái.”
Adam đã không bõ công khi dùng tiền cá nhân để thực hiện chuyến đi này. Anh nói: “Một việc ta chỉ biết theo cách hình dung ra luôn khác hẳn những gì ta trực tiếp khám phá. Điều này đúng ngay trong trường hợp của tôi khi được tự mình chứng kiến ảnh hưởng của chất độc da cam lên quá nhiều người Việt Nam như thế. Thực tế này hết sức quan trọng đối với đông đảo người dân (Mỹ) để hiểu rõ hơn về ảnh hưởng của chất độc da cam; và tôi cố gắng hoàn thành tốt việc đang làm trong chuyến đi này để góp phần vào việc đó.”
Anh thực sự cảm kích trước sự giúp đỡ nhiệt thành mà anh nhận được ở Việt Nam, dù ở Hà Nội, ở Huế, Quảng Trị hay ở Đà Nẵng, TP Hồ Chí Minh, những nơi có thể dễ dàng gặp nạn nhân chất độc da cam/dioxin. Anh tâm sự : “Tôi quả thật không hề trông mong gì cho đến trước khi tôi đặt chân đến Việt Nam. Thế mà rồi tôi đã được mọi người ở đất nước này đối xử cực kỳ thân thiện, dành bao nhiêu thời gian của họ cho tôi và giúp đỡ tôi.
Tôi rất muốn sẽ còn trở lại Việt Nam như một khách du lịch.
Lần này là đi làm việc. Mà khi làm việc tôi thường phải tập trung hết sức cho công việc; các buổi tối tôi phải ghi lại những cuộc phỏng vấn đã ghi âm, sắp xếp lại các cuộn phim đã chụp, lên danh sách những bức ảnh đã chụp v.v. Tôi thực sự không có thời gian để thư giãn cho nên tôi rất muốn một ngày nào đó sẽ trở lại để xem, để nghe và tận hưởng những điều tuyệt vời ở đất nước các bạn.”
Làm quen với Adam Nadel, tôi lại biết thêm một người Mỹ nữa , một người Mỹ bình thường, đam mê nghề nghiệp, nghiêm túc và trách nhiệm với nghề, có phong cách truyền thông của riêng mình. Và trên tất cả, Adam có tấm lòng nhân aí. Cho nên anh đang hết lòng ủng hộ các nạn nhân chất độc da cam Việt Nam; như hai luật sư John Moore và Dean Kokoes- những người vẫn đang theo bào chữa cho bên nguyên là các nạn nhân Việt Nam trong vụ kiện CĐDC; như bà nhà báo Nadya Williams- thành viên của tổ chức Global Exchange đang cố gắng thức tỉnh người Mỹ để ủng hộ vụ kiện; như Peter Yarrow- người ca sĩ đã ba lần đến Việt Nam hát vì yêu Việt Nam, đã lên tiếng xin lỗi người dân Việt Nam vì những gì mà nước Mỹ đã gây ra trong chiến tranh, v.v và v.v…Những con người bình thường ấy, với công việc bình dị mà họ đang làm chính là những nhân tố thiết thực nhất góp phần xoa dịu nỗi đau chiến tranh ở Việt Nam.
Ảnh
Adam Nadel (người mặc áo xanh) với các em ở Làng Hòa Bình Thanh Xuân- Hà Nội trong giờ học gấp quần áo.
16 thg 11, 2008
Rau nào còn dính thuốc trừ sâu?
Cách này tôi thấy còn hay hơn cả dùng máy sục ozon, bởi dùng máy sục ta không biết được nó thực sự tẩy độc được chừng nào. Với lại khi cục than lọc bị hỏng là máy đành nằm im không hoạt động được nữa, trong khi phải mua nó bằng cả đống tiền. Tôi có một cái máy như thế, dùng được một thời gian rồi đành bỏ đó, vì chẳng biết tìm mua cục than ở đâu, và cũng lười không muốn đi tìm.
Bạn nào có kinh nghiệm hay hơn, xin cho biết thêm với nhé.
Ảnh rau muống
Rau muống sạch sau khi ngâm nước 1 giờ vẫn xanh tốt
Lá rau muống và rau mồng tơi bị dính thuốc, sau khi ngâm nước nửa giờ.
14 thg 11, 2008
Một giờ của bố (truyện ngắn)
Một ông bố trở về nhà rất muộn từ nơi làm việc, mệt mỏi, bực bội như thường lệ. Đứa con trai năm tuổi của ông ta đứng đón ở cửa ra vào.
-- -Bố ơi, con hỏi bố cái này được không ạ?
- - -Được chứ. Con hỏi gì nào?
- - -Bố, tiền lương của bố là bao nhiêu?
- - -Đó đâu phải việc của con!- Ông bố bực mình nói- Với lại con cần biết để làm gì?
- - -Con muốn biết, thế thôi. Bố cho con biết đi, mỗi giờ bố được trả bao nhiêu tiền?
- - -Nói chung là…500. Mà sao cơ?
- - -Bố…- cậu con trai nghiêm túc nhìn ông bố từ đầu đến chân- Bố cho con vay 300 được không ạ?
- - -Con hỏi bố chỉ để bố cho con tiền, để con nướng vào một thứ đồ chơi ngu ngốc nào đó hả?- Ông bố rít lên- Về phòng lên giường đi ngủ ngay!...Không thể ích kỷ như thế được! Bố làm việc suốt cả ngày, mệt lử ra, thế mà con lại xử sự thế.
Đứa bé lặng lẽ trở về phòng mình, đóng cửa phòng lại. Còn ông bố vẫn đứng ở cửa ra vào và giận dữ vì yêu cầu vay tiền của cậu con trai. “Làm sao mà nó lại dám hỏi về lương lậu của mình để rồi lại đòi vay tiền cơ chứ?”
Nhưng một lúc sau, trấn tĩnh lại, ông bố bắt đầu nghĩ ngợi: “Có thể nó cần mua thứ gì đó quan trọng thì sao nhỉ? Thôi, mặc kệ nó, có 300 thôi mà; đã bao giờ con nó hỏi xin tiền mình đâu cơ chứ”. Ông bố vào phòng con trai; nó đã chui vào chăn rồi.
- - -Con đã ngủ chưa, con trai?- Ông bố hỏi.
- - -Chưa, bố ạ. Con đang nằm thôi,- cậu con trả lời.
- -Khi nãy bố hơi nóng , con ạ. Ngày hôm nay nhiều việc khó chịu, thành ra bố mệt quá. Bố xin lỗi nhé. Đây, con cầm lấy tiền lúc nãy xin bố này.
Đứa bé ngồi bật dậy trên giường và cười tươi.
- - -Ôi, bố thân yêu, con cám ơn bố.
Rồi nó thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền nhàu nát. Bố nó, khi nhìn thấy cu cậu còn có tiền khác nữa lại muốn nổi đóa lên. Còn cậu con nhập hai món tiền làm một, cẩn thận đếm từng tờ rồi lại nhìn ông bố.
- - -Sao con lại xin tiền trong khi con đã có rồi?- Ông bố không nhịn được, hỏi.
- - -Bởi vì không đủ, bố ạ. Nhưng bây giờ thì đủ rồi. – Đứa con trả lời- Bố ơi, ở đây vừa đúng 500. Cho con mua một giờ làm việc của bố nhé, được không ạ? Ngày mai bố đi làm về sớm hơn nhé, con muốn bố ăn tối cùng với cả nhà.
Người viết truyện ngắn này chỉ muốn nhắc nhở mọi người rằng: cuộc đời của chúng ta ngắn lắm nếu như ta dành hết thời gian cho công việc. Ta không nên để cuộc đời trôi tuột khỏi tay mình mà không dành một phần, dù nhỏ, cho những người thân yêu nhất của mình, những người thực sự yêu quý mình.
Nếu như ngày mai ta sẽ không còn trên đời này nữa, cơ quan ta sẽ tìm ngay được người thay thế ta. Nhưng đối với gia đình và bè bạn thì đó sẽ là một sự mất mát lớn vô cùng, và cả đời họ không bao giờ quên được.
Ta hãy nghĩ kỹ về điều này, bởi chúng ta đang dành quá nhiều thời gian cho công việc hơn so với gia đình đấy.
Trần Thị Thu Hiên
Dịch từ tiếng Nga- trang Web“Những truyện ngắn rất ngắn”
Người dịch giữ bản quyền các entry trong Blog này