25 thg 12, 2008
Xe máy giống Mẹ Vợ?!
Nghe họ nói tại một cuộc hội thảo khoa học nghiêm chỉnh ngày 24/12/2008 này:
“Đa số các ý kiến tại buổi hội thảo đều thống nhất hạn chế xe cá nhân. TS Phạm Xuân Mai dẫn lời Jamie Lerner, Former Mayor, một chuyên gia giao thông của Curitiba, Brazil: “Một chiếc xe gắn máy giống như mẹ vợ của ta. Chúng ta phải giữ quan hệ tốt với nó nhưng đừng để cho nó điều khiển ta trong cuộc sống”.
2. Thế đấy: Mẹ vợ là …xe máy! Mẹ vợ là…nó!
Không hiểu cái thằng cha Jamie Lerner là chuyên gia cái của nợ gì, là thằng cha căng chú kiết nào mà cái lão TS Phạm Xuân Mai vô danh tiểu tốt, cả cả lão Trần Duy- tác giả bài “Hạn chế xe cá nhân- cách ứng xử như với... mẹ vợ?” (VietnamNet, 25/12/2008) phải trích dẫn một cách đồng tình và thú vị như thế kia chứ!!!
Người nói đã ngu, người trích dẫn cũng ngu luôn!!!
3. Nhân danh MẸ VỢ, ta nói với các người rằng:
Kẻ nào coi mẹ vợ không ra gì thì đời kẻ đó cũng sẽ không ra gì! Bây giờ còn chưa như thế thì sau này nhất định sẽ không ra gì cho mà xem!!! Và cầu Trời cho con gái các người, chị, em gái của các người, mẹ của các người cũng sẽ có lúc làm mẹ vợ và sẽ gặp được lũ con rể giống y như các người vậy!!!
Các người phỉ báng MẸ VỢ trước công chúng thì ta, ta cũng có quyền nhân danh các bà ấy mà chửi các người trước PUBLIC vậy!!!
CHÀ. ĐANG BỰC MÌNH, TỰ NHIÊN CÓ KẺ CHÌA MẶT RA CHO CHỬI; CHỬI ĐÃ QUÁ!!!
22 thg 11, 2008
Bị mất cắp rồi
Mua xong chục quả (để ăn rả rích mà, cả đại gia đình 8 người thì chục quả không phải là nhiều), đưa tờ 200.000đ, cô bán hàng trả lại 120 ngàn, tôi nhét vào cái phong bì vẫn dùng làm ví đựng tiền đi chợ, để ở ngăn ngoài cùng của chiếc túi xách. (Tôi không thích dùng ví vì tiền rất bẩn; dùng phong bì, rách thì bỏ và thay cái khác rất tiện). Rồi bắt đầu hì hục buộc chiếc túi đựng 5 quả bưởi vào giữa xe, đè lên cái túi xách. Bỗng có đến 3-4 bà cùng đến hỏi mua bưởi, tíu tít cả lên. Một bà sán lại giữa tôi và xe bưởi để chọn, bảo tôi: “Để thế sẽ bị rơi đấy”. Tôi nói không sao, vẫn buộc tiếp vì quen chuyên chở kiểu đó rồi. Một lúc sau, bà kia lại quay lại, đẩy túi bưởi của tôi, nói rằng thế mới chắc chắn. Tôi dắt xe đi thì hóa ra có một xe máy khác đứng sau, bánh trước của xe đó mắc vào bánh sau của xe tôi, loay hoay một lúc mới tách nhau ra được. Trong lúc đó, cô hàng bưởi hỏi tôi: “Cháu trả lại cho bác 120 ngàn rồi nhỉ?” “Trả rồi”- tôi đáp.
Về đến nhà, mở túi ra thì…ôi thôi, miệng ngăn túi bên ngoài mở toang hoác (có thể do tôi đã không kéo phecmơtuya lại sau khi nhét tiền vào chăng?), cái phong bì rách đựng tiền đã không cánh mà bay mất tiêu rồi!!!
Nhớ lại trình tự như trên, mới hiểu ra kẻ nào đã móc túi của mình, “kịch bản” móc túi đã diễn ra thế nào; và cô hàng bưởi đã khéo léo nhắc nhở mà mình không cảnh giác.
Bị mất cắp như thế đấy!!! May mà số tiền không nhiều. Kể ra đây bà con cùng biết, và tôi cũng nhớ để từ nay tỉnh táo hơn với những kẻ giả vờ tốt bụng.
14 thg 11, 2008
Trí thức, Người tài
Theo quan điểm của Thủ tướng, đối thoại với trí thức không phải là tổ chức một buổi gặp gỡ, mà tiếp xúc, trao đổi, lắng nghe. Đối thoại có nghĩa là luôn luôn tiếp cận với chuyên gia trong và ngoài nước, lắng nghe những ý kiến đúng đắn để hỗ trợ cho việc hoạch định chính sách, điều hành bộ máy. Việc tiếp xúc và lắng nghe đó diễn ra hằng ngày, đó là công việc, là nhu cầu thực sự của một con người có trách nhiệm và cầu thị học tập. Việc đó không cần phải treo bảng, không cần phải tuyên truyền như một sự kiện. Sự kiện thì chỉ xảy ra một lần, còn đối thoại với trí thức phải là công việc thường xuyên, thường trực và nhuần nhuyễn trong suốt quá trình làm việc của một cán bộ lãnh đạo.
Một câu trả lời rất đáng chú ý của Thủ tướng: “Những người làm việc chung quanh tôi đều là tiến sĩ, kỹ sư, có học vị cả. Chúng tôi làm việc liên tục và tiếp xúc hằng ngày. Treo khẩu hiệu đối thoại với trí thức thì hình thức quá”. Điều này có nghĩa là chọn người tài giỏi để cùng làm việc, người có chuyên môn cao để giúp việc. Chất xám của cộng sự là nguồn vốn, là yếu tố của thành công cho bản thân và cho công việc chung.
...
Một ý nghĩa khác là vấn đề sử dụng con người thì phải chú trọng tới hiệu quả, có thực sự dùng người hay không và biến tri thức thành sản phẩm cho xã hội, chứ không phải bắc loa tuyên truyền trọng dụng nhân tài, lắng nghe trí thức. Nhiều nơi loan tin trải thảm đỏ đón nhân tài nhưng có dùng không và dùng như thế nào lại là chuyện hoàn toàn khác.
Tôi muốn thêm: Trí thức chưa hẳn đã là người tài. Và Người tài không phải lúc nào cũng là người có tri thức cao, có học hàm, học vị...Mỗi người đều có một số "tài" nhất định nào đó, thuộc lĩnh vực mà họ am hiểu. Người lãnh đạo, khi nắm bắt được những "tài lớn" cũng như "tài lẻ" của những người quanh mình, trước hết là các cộng sự của mình, và biết tận dụng những cái tài ấy cho công việc chung, mới là người lãnh đạo giỏi.
Còn Người tài cũng phải "biết điều", nghĩa là biết mình, biết người, biết tự vượt qua hoàn cảnh, biết chịu đựng để phát huy cái tài của mình sao cho có hiệu quả nhất, làm lợi cho tập thể và cho bản thân mình, gia đình mình, thì mới đúng là người tài có tâm và là "quân tử khôn".
Đó là lý thuyết. Còn trong thực tế thì rất đáng tiếc nhiều người lãnh đạo thông minh, sáng dạ lắm nhưng hoàn toàn không biết dùng người. Có thể vì họ ưa nịnh hơn nên Người tài mà không biết xu nịnh bỏ đi mất. Có thể họ hẹp hòi, ki bo nên không biết đối xử và đãi ngộ xứng đáng cho Người tài yên lòng mà làm việc cùng họ. Có thể...và có thể...- muôn vàn nguyên nhân dẫn đến sự thất thoát tài năng.
Bên cạnh đó, cũng có những Người tài, dùng từ chính xác và khiêm tốn hơn thì là "những Người có năng lực", hay kỳ vọng nhiều quá so với khả năng của mình nên không có bến đỗ nào êm ấm với họ, trong khi cổ nhân tổng kết rồi: "An cư" mới "lạc nghiệp". Đó cũng là vấn đề mà mỗi cá nhân chúng ta cần nhìn nhận một cách chân thực nhất với chính bản thân mình.
Đáng thương thay, đáng tiếc thay cho những nhà lãnh đạo và những người tài kiểu ấy!
Lạm bàn vài câu, không hiểu có được các bạn đồng tình không
8 thg 11, 2008
Một bài diễn văn nên đọc
Nhưng diễn văn chiến thắng của Barack Obama- người giành thắng lợi áp đảo trước đối thủ già dặn kinh nghiệm hơn trong cuộc đọ sức sôi động được cả thế giới quan tâm trong suốt nhiều tháng qua để trở thành Tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ đêm 4/11 vừa rồi- lại không như thế. Bài diễn văn ấy vừa như một bài văn hay, một bài báo tốt, vừa là những lời nói làm cảm động lòng người, khiêm tốn mà vẫn đầy tự tin, kiêu hãnh và rất xứng tầm.
Chưa biết rồi Obama sẽ xoay xở thế nào với một nước Mỹ đang đầy rẫy khó khăn mà những người hiểu biết thì ai cũng biết. Chưa biết rồi vị Tổng thống đặc biệt này có thực sự đủ khả năng làm cho tất thảy người dân Mỹ được sung sướng hay không, có làm nước Mỹ bớt "diều hâu" để thế giới được hòa bình hơn hay không, nhưng qua bài diễn văn này phải công nhận ít nhất thì ông này có tài ăn nói, tài viết lách lôi cuốn được mọi người.
Sau diễn văn của Bill Gates trước Hạ Viện Mỹ về vị thế của nước Mỹ mà tôi thấy rất đáng phổ biến nên đã dịch, đã đăng báo và đã post lên blog Thienluong05, bài diễn văn này cũng rất gây ấn tượng đối với tôi.
Cho nên tôi mạn phép BBC post lại bài đó để ai chưa đọc thì cùng đọc cho biết; tôi nghĩ không thừa chút nào.
DIỄN VĂN CHIẾN THẮNG CỦA ÔNG BARACK OBAMA
(Nguồn: BBC)
Ảnh Obama
Nếu có ai đó vẫn đôi chút hoài nghi, không tin nước Mỹ là xứ sở của những điều không thể, không tin giấc mơ của lớp cha anh lập quốc vẫn tồn tại trong nước Mỹ thời nay, hay vẫn nghi ngờ về sức mạnh của nền dân chủ Mỹ, thì câu trả lời dành cho quý vị chính là đêm nay.
Câu trả lời là những hàng người kéo dài quanh các trường học, quanh các nhà thờ mà đất nước này chưa từng thấy.
Người dân đợi tới ba, bốn giờ đồng hồ, trong đó nhiều người lần đầu trong đời, vì tiếng nói của họ sẽ tạo ra thay đổi.
Câu trả lời là những lớp người trẻ, người già, người giàu, người khó; người theo đảng Dân chủ, đảng Cộng hòa; người da đen, da trắng, người nói tiếng Tây Ban Nha, người châu Á, người gốc da đỏ, người đồng tính, người dị tính, người tàn tật, người lành lặn - là những công dân Mỹ đã gửi thông điệp ra cho cả thế giới rằng chúng ta không chỉ là một tập hợp các cá thể, hay tập hợp các tiểu bang Cộng hòa hoặc Dân chủ: Chúng ta đã và sẽ mãi mãi là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Người ta đã nghe quá lâu nay rằng cần phải căm ghét người khác, phải sợ hãi và ngờ vực vào điều chúng ta có thể giành được nhưng nay họ dám tìm lời giải đáp bằng cách đặt tay lên bánh xe lịch sử và lái nó về hướng hy vọng, cho một ngày mai tốt đẹp hơn.
Đã mất thật nhiều thời gian để có được thời điểm này. Nhưng đêm nay, vì tất cả những gì chúng ta đã làm trong cuộc bầu cử, và đúng là thời khắc này, Thay Đổi đã đến với nước Mỹ.
Đồng hành
Lúc chiều tối nay, tôi nhận được lời chúc mừng đặc biệt cảm động qua điện thoại từ Thượng nghị sĩ McCain.
Ông McCain đã có một cuộc vận động tranh cử lâu dài và mạnh mẽ. Ông cũng đã chiến đấu hết sức và bền bỉ hơn cho Tổ quốc yêu quý của chúng ta. Ông cũng đã từng đau đớn vì nước Mỹ ở mức độ mà đa số chúng ta không thể tưởng tượng nổi.
Những thành quả mà chúng ta được hưởng ngày hôm nay là nhờ sự hy sinh, cống hiến, của nhà lãnh đạo quả cảm và quên mình vì đất nước.
Tôi đã chúc mừng ông McCain, tôi cũng chúc mừng Thống đốc Palin về tất cả những gì họ đạt được. Tôi sẽ hợp tác với họ để làm mới lại cam kết về đất nước trong những tháng tới.
Tôi cũng muốn cảm ơn người bạn đồng hành của tôi, người đã vận động cùng tôi với cả trái tim và lên tiếng vì những người mà ông cùng trưởng thành trên đường phố Scranton và cùng đi trên tuyến xe lửa hàng ngày về nhà ở Delaware: phó tổng thống đắc cử của nước Mỹ, Joe Biden.
Tôi cũng không thể đứng ở đây tối nay nếu không có sự ủng hộ không mệt mỏi của người tạo mái ấm cho gia đình tôi từ 16 năm qua, tình yêu của đời tôi và Tân Đệ nhất Phu nhân của nước Mỹ, Michelle Obama.
Hai con Sasha và Malia, bố yêu hai con hơn cả mức các con có thể nghĩ tới, và hai con xứng đáng được một con cún nhỏ vào ở cùng chúng ta trong Tòa Bạch Ốc.
Và dù bà không còn nữa, tôi biết bà ngoại đang chứng kiến giờ phút này, cùng cả gia đình đã sinh ra tôi và giúp tôi nên người. Tôi không bao giờ quên bà và cha mẹ vì biết rằng món nợ này không bao giờ có thể trả nổi.
Với chị Maya, với chị Auma, và tất cả các anh chị em khác của tôi – xin vô cùng cảm ơn mọi người đã hỗ trợ và ủng hộ.
Cảm ơn người phụ trách cuộc tranh cử David Plouffe, vị anh hùng thầm lặng, người đã tạo dựng ra cuộc vận động chính trị tuyệt vời nhất trong lịch sử Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Cảm ơn David Axelrod, cố vấn chiến lược, người bạn đồng hành với tôi trên từng đoạn đường, cảm ơn nhóm vận động tranh cử tuyệt vời nhất trong lịch sử chính trị – các bạn đã tạo ra kỳ tích, và tôi vô cùng biết ơn vì sự hy sinh, lòng tận tụy cho mục tiêu chung.
Chiến thắng của người dân
Nhưng trước hết, tôi sẽ không bao giờ quên chiến thắng này là của ai - đó là chiến thắng của các bạn.
Thực ra từ đầu tôi không phải là ứng viên khả dĩ nhất cho chức vụ này. Cuộc vận động tranh cử khởi sự với rất ít tiền bạc và sự ủng hộ từ các nhân vật danh tiếng.
Cuộc vận động này không được tính toán từ các văn phòng tại Washington mà từ sân nhà ở Des Moines, phòng khách ở Concord và cổng vào nhà ở Charleston.
Chiến dịch này có được là nhờ những người dân phải lục lọi trong túi, lấy những đồng 5 đôla, 10 đôla và 20 đôla quyên góp cho cuộc vận động.
Nó cũng lớn lên, mạnh mẽ lên từ những thanh niên dám bác bỏ tín điều của một thế hệ thờ ơ; những người phải để gia đình đằng sau để đi kiếm việc nơi xa, những công việc đem lại đồng tiền nhỏ bé và kéo ngắn lại các giấc ngủ.
Nó lớn lên từ chính những người không còn trẻ nhưng đi trong giá buốt và nắng gió đến gõ cửa những người xa lạ nhưng thân thiện. Từ hàng triệu người Mỹ tự nguyện tổ chức lại và chứng minh rằng sau hai thế kỷ, chính quyền của dân, do dần và vì nhân dân vẫn còn đó, không bị xóa khỏi mặt đất.
Đây là thắng lợi của các bạn.
Nhiệm vụ trước mắt
Tôi biết các bạn tham gia chỉ để giành chiến thắng trong cuộc bầu cử này và không làm điều này chỉ vì tôi.
Các bạn vào cuộc vì hiểu rằng nhiệm vụ trước mắt vô cùng lớn.
Ngay cả khi đang ăn mừng tối nay, chúng ta biết các thách thức mà ngày mai sẽ đem lại là lớn nhất trong cuộc đời chúng ta - hai cuộc chiến, một hành tinh đang bị hủy hoại, khủng hoảng tài chính tàn khốc nhất trong cả một thế kỷ.
Ngay cả khi chúng ta đứng ở đây, chúng ta biết có những người Mỹ dũng cảm đang chong đêm trên sa mạc Iraq, trên các rặng núi của Afghanistan, dấn thân vào chốn rủi ro vì chúng ta.
Có những người mẹ, người cha đêm không ngủ, sau khi con cái đã yên giấc vì băn khoăn về tiền vay mua nhà, vì tiền chữa bệnh, hay khoản tiết kiệm để con vào đại học.
Có một luồng sinh khí mới cần nắm bắt, những chỗ làm mới cần tạo ra, những trường học mới cần xây, những đe dọa phải giải quyết và những đồng minh cần vun đắp.
Thay đổi dân tộc
Con đường trước mắt sẽ rất dài. Ngọn núi ta trèo rất dốc.
Chúng ta có thể không đến được điểm cần đến trong một năm, thậm chí trong một nhiệm kỳ nhưng nước Mỹ yêu quý của tôi ơi, tôi chưa bao giờ nhiều hy vọng hơn hôm nay rằng chúng ta sẽ tới đích.
Tôi xin hứa với Tổ quốc: cả dân tộc sẽ đến đích.
Sẽ có sự thoái lui, sẽ có những bước lầm lỡ. Sẽ có cả nhiều người sẽ không đồng ý với mọi quyết định hoạch chính sách tôi đưa ra ở cương vị tổng thống.
Chúng ta cũng biết chính phủ không giải quyết được mọi chuyện. Nhưng tôi sẽ luôn thành thật với tất cả các bạn về các thách thức đối với của chúng ta. Tôi sẽ lắng nghe các bạn, đặc biệt là khi chúng ta bất đồng.
Trên hết và trước hết, tôi sẽ đề nghị các bạn tham gia công việc gây dựng lại nước Mỹ bằng cách duy nhất và đầu tiên từ 221 năm qua trong lịch sử Hoa Kỳ. Đó là cách tái thiết từng ngôi nhà, từng viên gạch bằng từng bàn tay nối nhau.
Một đất nước, một dân tộc
Những gì bắt đầu 21 tháng trước giữa một mùa đông lạnh giá không thể thay đổi trong chỉ một tối mùa thu hôm nay.
Chỉ riêng chiến thắng này chưa phải là Thay Đổi chúng ta thấy. Đây mới là cơ hội cho chúng ta thay đổi. Nhưng không điều gì xảy ra nếu chúng ta trở lại con đường cũ và Thay Đổi không thể có nếu thiếu các bạn, thiếu tinh thần phụng sự và dấn thân.
Hãy huy động tinh thần ái quốc, tinh thần phục vụ và trách nhiệm để mỗi người trong chúng ta vào cuộc, làm việc hết sức và chăm lo không chỉ bản thân mà cả những người xung quanh.
Hãy nhớ rằng nếu cuộc khủng hoảng tài chính này dạy cho chúng ta bài học gì thì đó là chúng ta không thể có một thị trường tài chính (Wall Street) năng động khi người dân bình thường (Main Street) chịu thiệt thòi. Đất nước và nhân dân Hoa Kỳ hoặc sẽ vươn lên, hoặc sụp đổ đều với tư cách một quốc gia, tất cả cùng nhau.
Chúng ta hãy cưỡng lại thói bè phái và sự thiếu chín chắn vốn đã đầu độc nền chính trị nước ta quá lâu. Hãy nhớ rằng chính người từ tiểu bang này là người đầu tiên cầm cờ của đảng Cộng hòa vào Tòa Bạch Ốc. Đảng được xây dựng từ những giá trị tự do, tự chủ và đoàn kết quốc gia.
Đây chính là những giá trị tất cả chúng ta cũng chia sẻ và dù đảng Dân chủ thắng lớn đêm nay, chúng ta khiêm tốn và quyết tâm hàn gắn sự chia rẽ vốn đã kìm chân nước Mỹ.
Như Lincoln nói với một dân tộc chia rẽ còn hơn bây giờ: "Chúng ta không phải là kẻ thù mà là bè bạn, người ta dù có thể ngăn cản tình cảm nhưng không thể cắt đứt sợi dây yêu thương."
Với những người Mỹ mà tôi còn cần phải giành sự ủng hộ, tôi có thể đã không có được lá phiếu nhưng tôi nghe thấy tiếng nói của các bạn và tôi cần các bạn giúp, và tôi sẽ là tổng thống của cả các bạn.
Vị trí của nước Mỹ trong toàn cầu
Với những người đang theo dõi sự kiện đêm nay, từ các nghị viện, lâu đài ở nước ngoài hay chỉ nghe qua radio từ những ngõ xóm bị lãng quên trên thế giới, câu chuyện ở đây tuy chỉ là về nước Mỹ nhưng chúng ta cùng chung một số phận, và bình minh đã ló rạng với sự lãnh đạo của Hoa Kỳ.
Với những kẻ muốn phá hủy thế giới - chúng ta sẽ đánh bại chúng. Những ai yêu chuộng hòa bình và an ninh thì chúng tôi sẽ đứng bên các bạn.
Với những người đang tự hỏi là ngọn hải đăng Hoa Kỳ liệu có còn cháy không thì đêm nay, một lần nữa chúng tôi chứng tỏ cho các vị thấy rằng quyền lực thực sự của nước Mỹ không phải đến từ vũ khí, tiền bạc mà từ sức mạnh dài lâu của lý tưởng dân chủ, tự do, cơ hội và niềm hy vọng.
Bí quyết của nước Mỹ là nước Mỹ luôn có thể thay đổi. Chúng ta có thể hoàn thiện thêm liên hệ của mình. Những gì chúng ta đạt được đem lại hy vọng về điều có thể đạt được cho ngày mai.
Lịch sử đấu tranh
Cuộc bầu cử này có nhiều câu chuyện mới mẻ sẽ còn được kể cho các thế hệ mai sau. Nhưng câu chuyện mà tôi ghi lại trong tim tối nay là về một người phụ nữ cử tri tại Atlanta. Bà cũng giống như hàng triệu người đã xếp hàng bỏ phiếu để tiếng nói của họ được lắng nghe.
Nhưng có một điều khác: Ann Nixon Cooper năm nay đã 106 tuổi.
Bà Cooper ra đời vào thế hệ đầu tiên sau chế độ nô lệ, khi mà xe hơi chưa chạy trên đường, phi cơ chưa bay lên bầu trời. Đó là khi bà chưa được phép đi bầu vì hai lý do - bà vừa là phụ nữ, vừa là người da đen.
Đêm nay, tôi nghĩ về tất cả những gì bà trải nghiệm trong cuộc đời hơn một thế kỷ ở nước Mỹ, về nỗi đau nhói con tim và niềm hy vọng, về cuộc đấu tranh và sự tiến bộ, về những lần người ta nói rằng chúng ta không có quyền làm gì đó, và về những người kiên trì thúc đẩy Niềm tin vào nước Mỹ: Đúng, chúng ta luôn có thể thành công.
Vào thời phụ nữ còn bị buộc phải im lặng, và hy vọng của họ bị xóa tan, bà đã sống để mà thấy họ có thể đứng lên giành quyền bỏ phiếu. Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Khi niềm tuyệt vọng lan ra và nỗi trầm uất bao phủ đất nước, bà đã chứng kiến một dân tộc chiến thắng nỗi sợ hãi với Chính sách Kinh tế Xã hội Mới, việc làm mới và một niềm tin về mục tiêu chung. Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Khi bom rơi xuống Trân Châu Cảng và nền độc tài đe dọa nhân loại, bà đã có mặt để chứng kiến cả một thế hệ đứng dậy, trở thành vĩ đại, và nền dân chủ được bảo vệ. Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Bà đã có mặt ở đó, ở Montgomery, ở Birmingham, và ở Selma khi vị mục sư từ Atlanta nói với mọi người rằng: "Chúng ta sẽ thắng cuộc ". Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Con người đã đặt chân lên Mặt Trăng, Tường Berlin đã sụp đổ, một thế giới đã liên kết lại bằng khoa học và trí tưởng tượng, và năm nay bà đã chạm tay vào màn hình của máy bỏ phiếu. Vì sau 106 năm sống ở Mỹ bà đã qua tất cả thời điểm đen tối nhất, những giờ phút tươi sáng nhất của đất nước, bà hiểu rằng Hoa Kỳ có thể thay đổi. Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Đây là thời điểm của chúng ta
Hỡi Nước Mỹ, chúng ta đã đi một chặng đường xa. Nhiều điều đã xảy ra. Nhưng còn rất nhiều điều phải làm. Đêm nay, chúng ta tự hỏi rằng nếu con cháu chúng ta có sống đến thế kỷ tiếp sau, sống lâu như Ann Nixon Cooper, thì chúng sẽ chứng kiến những thay đổi gì? Những tiến bộ gì sẽ được nhân loại tạo ra?
Đây là cơ hội để chúng ta đáp lại thách thức đó. Đây là thời khắc của chúng ta.
Đây là lúc để mọi người trở về với công việc và mở cửa đón chào cơ hội cho con cháu chúng ta, để phục hồi sự thịnh vượng và cổ vũ cho hòa bình, để giành lại Giấc mơ Mỹ và xác tín sự thật cao nhất rằng chừng nào còn sống chúng ta còn hy vọng.
Dù bị chỉ trích, nhạo báng, nghi ngờ, dù bị người ta nói rằng chúng ta bất lực, chúng ta sẽ đáp lời bằng chính tín điều Mỹ: Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Xin cảm ơn các bạn. Thượng Đế ban phước cho các bạn, và hãy để Thượng Đế ban phước cho nước Mỹ!
1 thg 11, 2008
Hà Nội ngập lụt sau 24 năm
Mưa làm cho cả ngày hôm qua Hà Nội xuất hiện vô vàn con sông nhỏ, ảnh hưởng xấu vô cùng đến công việc, học hành, sinh hoạt của bao nhiêu con người. Những con đường còn đi được thì tắc nghẹt, một số gia đình ở các khu tập thể phải “sơ tán” lên trú tạm các gia đình tầng trên, chợ búa không có thực phẩm bán như mọi ngày, v.v…Thậm chí hôm qua một bác sĩ trẻ (SN 1974) đã tử nạn vì ngã xuống con mương ở Mỹ Đình và bị cuốn đi (theo Dân Trí).
24 năm trước, năm 1984, Hà Nội cũng đã mưa như thế này trong 3 ngày liền; và cũng đã ngập lụt không kém. Khi đó, nhà tôi ở khu TT Trung Tự, ba mẹ tôi thì ở TT Kim Liên, cách khoảng gần 1km. Sắp xếp xong cho 2 con (8 tuổi và 6 tuổi), tôi cùng ông xã phải lội nước qua giúp ông bà kê cao đồ đạc, sắp xếp chỗ nằm vì nơi ông bà ở sát bên bờ hồ, nước tràn vào hết trong nhà. Rồi còn giúp nhau tìm cách ăn uống nữa- lương thực, thực phẩm thời ấy còn khó gấp vạn lần bây giờ. Con đường gần 1km từ Trung Tự sang Kim Liên ngập ngang bụng, có chỗ gần ngang ngực. Tôi phải có một cây gậy để dò đường mỗi khi qua đó, vừa đi vừa khua gậy phía trước để tránh lội vào chỗ hố sâu- dễ chết đuối như chơi!
Hơn hai chục năm, Hà Nội đã khác xưa nhiều lắm. Đẹp gấp bội phần, tiện nghi gấp bội phần, hiện đại gấp bội phần, nhưng dân số cũng phình ra quá nhiều, xe, máy, ô tô chi chít trên đường, máy điều hòa nhiệt độ thì không đếm xuể, luôn hút khí nóng trong các căn phòng xả ra đường phố; cho nên môi trường thay đổi theo hướng ô nhiễm ghê gớm, và hạ tầng không theo kịp với tốc độ phát triển xã hội. Thiên nhiên thì cứ làm cái việc của nó: mưa nắng thất thường, cộng thêm sự “trả thù con người của Thiên nhiên ” như người ta vẫn thường nói, thế là con người lại trở thành nạn nhân của Thiên nhiên. Thỉnh thoảng, nó nổi cơn thịnh nộ, “rùng mình”, hay “thổi gió”, hay “tè”…một phát, thế là con người trở nên như cái kiến, bị nó đè bẹp hàng trăm, ngàn, vạn không thương tiếc…
Xin copy vài tấm ảnh của Dân Trí hôm qua, 31/10, để ghi nhớ lại trận mưa lịch sử lần thứ hai trong đời tôi được chứng kiến.
Mưa, mưa và mưa suốt từ đêm 30/10 cho đến tận bây giờ- 8h sáng Thứ Bảy, 01/11/08- vẫn chưa ngừng. Bên Khí tượng dự báo ngày mai sẽ còn mưa to hơn, nhiều hơn vì có đợt không khí lạnh mới. Không biết có đúng không, vì đợt mưa lớn kéo dài này họ đã không dự báo trước được, mặc dù lâu nay họ vẫn dự báo khá chính xác thời tiết hằng ngày.
Mưa làm cho cả ngày hôm qua Hà Nội xuất hiện vô vàn con sông nhỏ, ảnh hưởng xấu vô cùng đến công việc, học hành, sinh hoạt của bao nhiêu con người. Những con đường còn đi được thì tắc nghẹt, một số gia đình ở các khu tập thể phải “sơ tán” lên trú tạm các gia đình tầng trên, chợ búa không có thực phẩm bán như mọi ngày, v.v…Thậm chí hôm qua một bác sĩ trẻ (SN 1974) đã tử nạn vì ngã xuống con mương ở Mỹ Đình và bị cuốn đi (theo Dân Trí).
24 năm trước, năm 1984, Hà Nội cũng đã mưa như thế này trong 3 ngày liền; và cũng đã ngập lụt không kém. Khi đó, nhà tôi ở khu TT Trung Tự, ba mẹ tôi thì ở TT Kim Liên, cách khoảng gần 1km. Sắp xếp xong cho 2 con (8 tuổi và 6 tuổi), tôi cùng ông xã phải lội nước qua giúp ông bà kê cao đồ đạc, sắp xếp chỗ nằm vì nơi ông bà ở sát bên bờ hồ, nước tràn vào hết trong nhà. Rồi còn giúp nhau tìm cách ăn uống nữa- lương thực, thực phẩm thời ấy còn khó gấp vạn lần bây giờ. Con đường gần 1km từ Trung Tự sang Kim Liên ngập ngang bụng, có chỗ gần ngang ngực. Tôi phải có một cây gậy để dò đường mỗi khi qua đó, vừa đi vừa khua gậy phía trước để tránh lội vào chỗ hố sâu- dễ chết đuối như chơi!
Hơn hai chục năm, Hà Nội đã khác xưa nhiều lắm. Đẹp gấp bội phần, tiện nghi gấp bội phần, hiện đại gấp bội phần, nhưng dân số cũng phình ra quá nhiều, xe, máy, ô tô chi chít trên đường, máy điều hòa nhiệt độ thì không đếm xuể, luôn hút khí nóng trong các căn phòng xả ra đường phố; cho nên môi trường thay đổi theo hướng ô nhiễm ghê gớm, và hạ tầng không theo kịp với tốc độ phát triển xã hội. Thiên nhiên thì cứ làm cái việc của nó: mưa nắng thất thường, cộng thêm sự “trả thù con người của Thiên nhiên ” như người ta vẫn thường nói, thế là con người lại trở thành nạn nhân của Thiên nhiên. Thỉnh thoảng, nó nổi cơn thịnh nộ, “rùng mình”, hay “thổi gió”, hay “tè”…một phát, thế là con người trở nên như cái kiến, bị nó đè bẹp hàng trăm, ngàn, vạn không thương tiếc…
Xin copy vài tấm ảnh của Dân Trí hôm qua, 31/10, để ghi nhớ lại trận mưa lịch sử lần thứ hai trong đời tôi được chứng kiến.
5 ảnh ngập lụt
1,2-Vẫn còn đi được- thế là xe xịn đấy
3-Nhân viên Cty Thoát nước bó tay ngồi nhìn nước ngập
4-Tát nước từ trong nhà ra ngoài
5-PS: Buổi chiều Thứ Bảy, thông tin còn cho biết thêm một số người chết do mưa đợt này nữa, trong đó có 2 người đàn ông chết trong chiếc xe ô tô bị ngập trong nước trên đường phố. Đây là ảnh chiếc ô tô đó.
(Nguồn: Dân Trí, 01/11/08)
21 thg 10, 2008
Nghĩ một chút nhân 20/10
Thế là ngoài ngày 8/3, phụ nữ Việt Nam lại có thêm một ngày 20/10 nữa, trong số 365 ngày của năm! Mà như vậy, nếu dùng ngôn ngữ thống kê và báo cáo thì số ngày phụ nữ VN được quan tâm đặc biệt đã tăng thêm…100%!
Nhưng ở đâu, ở thời nào thì phụ nữ vẫn là phụ nữ. Trên đôi vai các em, các chị, các bà vẫn là gánh nặng gia đình với bao nỗi lo toan, từ những việc nhỏ li ti cho đến những vấn đề to tát, nhiều khi quyết định sự tồn tại hay tan rã của cả một gia đình.
Phái mạnh- hôm nay hay ngày mai, lúc này hay lúc khác có thể họ ca tụng mình đấy, nhưng trong con mắt họ, mình vẫn luôn là loại “đàn bà con gái trong nhà”, là loại nông cạn “như cơi đựng trầu” mà thôi. Và chúng ta- những người phụ nữ- cần tỉnh táo để nhận biết như thế.
Giá như trong ý thức của phái mạnh- là phái chính đang quản lý và điều hành xã hội, là phái vẫn được hưởng mọi đặc ân và đặc quyền trong từng gia đình- phụ nữ cũng được đánh giá tăng lên 100% như thế thì tốt biết bao! Cái phụ nữ cần chính là điều đó; điều đó phải được hiện diện hàng ngày, trong từng lời ăn tiếng nói, trong từng việc làm, trong từng quan hệ ứng xử, trong từng chế độ chính sách, chứ không phải chỉ có hoa mừng và lời chúc tụng trong 1-2 ngày trong năm, phải không, các bạn nữ của tôi?
17 thg 9, 2008
Tác giả "Harry Potter" nói với bạn trẻ
Đầu tháng 5/2008, J.K. Rowling, tác giả cuốn sách nhiều tập Harry Potter bán chạy nhất thế giới, đã có buổi nói chuyện tại cuộc gặp thường niên của Hội nam sinh Trường Harvard.
Bài nói chuyện có tựa đề “Lợi ích phụ của thất bại và tầm quan trọng của khả năng tưởng tượng”.
Dưới đây là phần trích đăng bài nói chuyện đó của bà.
“Tôi thực sự đã nát óc và âu lo cho những điều sẽ nói với các bạn ở đây hôm nay. Tôi tự hỏi mình rằng thời còn đi học tôi từng mong muốn hiểu được những gì , và những bài học quan trọng nào tôi đã thu lượm được trong 21 năm qua kể từ ngày đó đến nay.
Và tôi đã có hai câu trả lời cho những câu hỏi đó. Trong cái ngày tuyệt diệu này, khi chúng ta cùng nhau tụ họp ở đây để kỷ niệm thành tích học tập của các bạn, tôi quyết định sẽ nói với các bạn về những lợi ích của sự thất bại. Và vì các bạn đang đứng trước ngưỡng cửa của cái mà đôi khi người ta gọi là “cuộc sống đích thực”, tôi muốn ngợi ca tầm quan trọng có tính quyết định của khả năng tưởng tượng.
Nhìn lại thời khi tôi là cô sinh viên mới tốt nghiệp 21 tuổi, tôi mảnh dẻ, yếu ớt , thiếu kinh nghiệm hơn nhiều so với người phụ nữ 42 tuổi là tôi bây giờ. Một nửa cuộc đời tôi trước đây; tôi đã phải đấu tranh rất nhiều giữa việc theo đuổi hoài bão của mình hay nghe theo những điều mà những người ruột thịt nhất kỳ vọng ở tôi.
Tôi thì tin chắc rằng điều duy nhất mà tôi muốn làm trên đời này là viết tiểu thuyết. Nhưng cha mẹ tôi lại cho rằng đầu óc tưởng tượng thái quá của tôi chỉ dẫn đến những sở thích riêng, sau này chẳng thể dùng để thế chấp mua nhà hay đảm bảo cho có lương hưu.
Cha mẹ tôi muốn tôi có được bằng cấp nghề nghiệp nào đó, còn tôi lại muốn nghiên cứu văn học Anh.
Tôi muốn mở ngoặc nói rõ rằng không phải là tôi trách cứ gì cha mẹ tôi về quan điểm của ông bà. Sẽ có một ngày phải chấm dứt việc trách cứ cha mẹ bạn về việc họ đã lái bạn vào hướng đi sai; đó là khi bạn đủ lớn để tự điều khiển lấy cuộc đời của bạn, trách nhiệm đó là của bạn. Hơn nữa, tôi không thể phê phán cha mẹ tôi về việc ông bà luôn mong rằng tôi sẽ không bao giờ bị nghèo đói…Sự nghèo đói làm người ta sợ hãi, căng thẳng, đôi khi chán nản; nghèo đói có nghĩa là có vô vàn sự nhục nhã ê chề, muôn vàn vất vả gian nan. Thoát ra được khỏi nghèo đói bằng những nỗ lực của chính bạn quả là một thứ mà bạn có thể tự hào, nhưng coi nghèo đói là lãng mạn thì chỉ những kẻ ngu xuẩn mới làm như thế.
Ở độ tuổi các bạn, điều tôi sợ nhất không phải là nghèo mà là sự thất bại.
Chỉ bảy năm sau ngày tốt nghiệp đại học, tôi đã chịu một thất bại mà có thể viết thành một thiên tiểu thuyết. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi khác thường của tôi đã tan vỡ; tôi trở thành một người thất nghiệp, một bà mẹ cô độc, nghèo vào loại nhất nước Anh hiện đại, chưa kể còn là người vô gia cư. Những nỗi lo sợ của cha mẹ đã xảy ra đối với tôi…; và so với bất kỳ tiêu chí thông thường nào thì tôi cũng là kẻ thất bại lớn nhất mà tôi từng biết.
Nhưng chính thất bại đã đem lại cho tôi sự an bình nội tâm mà tôi không bao giờ có được những khi thi đỗ. Thất bại đã dạy tôi những điều về chính bản thân mà tôi không thể học được bằng cách khác. (Nhờ bị thất bại*) tôi phát hiện thấy mình có một ý chí thật mạnh mẽ, và tôi còn là người kỷ luật hơn mình tưởng; tôi cũng khám phá ra rằng tôi có được những người bạn giá trị hơn cả ngọc ngà châu báu.
...
Vì sao tôi lại muốn đề cập đến những lợi ích của thất bại? Đơn giản là vì thất bại có nghĩa là sự bóc trần (cho ta thấy*) những cái không cần thiết. Tôi chấm dứt những đòi hỏi bắt bản thân mình phải là cái gì đó khác với chính mình, và tôi bắt đầu hướng mọi nỗ lực của mình để hoàn thành chỉ những việc nào có ý nghĩa quan trọng đối với bản thân tôi. Nếu tôi luôn thành công với mọi việc, có thể tôi sẽ không bao giờ quyết tâm giành thắng lợi trên một “đấu trường” mà tôi tin là mình đích thực thuộc về nó. Tôi đã được tự do, bởi tôi đã nhận biết được đâu là nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Và tôi vẫn sống, tôi có một cô con gái rất mực yêu chiều, tôi có một chiếc máy chữ cũ kỹ và một ý tưởng lớn. Như vậy, cái đáy khắc nghiệt kia đã trở thành nền tảng vững chắc để tôi tạo dựng lại cuộc sống của mình.
Có thể các bạn chưa từng thất bại bao giờ như tôi, nhưng một vài sự thất bại là không tránh khỏi trong cuộc sống. Không thể có cuộc sống mà không thất bại bao giờ, chỉ trừ phi bạn sống quá cẩn trọng đến mức bạn có thể chẳng sống vì cái gì cả; trong trường hợp ấy, bạn lại thất bại như một kẻ vỡ nợ.
...
Không giống các loài sinh vật khác trên hành tinh này, con người có khả năng nghiên cứu và thấu hiểu mà không cần trải nghiệm. Họ có thể hiểu được ý nghĩ của người khác, có thể hình dung mình ở vào vị trí của người khác.
Tất nhiên, đây là một thứ quyền năng, cũng giống như ma thuật tưởng tượng đã khắc sâu vào tâm trí tôi; quyền năng đó là trung tính. Con người có thể sử dụng khả năng ấy để thao túng hoặc chế ngự (bản thân mình và người khác hoặc hoàn cảnh*) hay để thấu hiểu hoặc cảm thông được càng nhiều càng tốt.
Có nhiều người không bao giờ thích luyện tập óc tưởng tượng. Họ lựa chọn cách yên vị trong vòng ranh giới những gì họ đã trải nghiệm, chứ không đời nào lại chịu khó ngạc nhiên rằng tại sao điều này điều nọ sinh ra lại không giống so với bình thường. Họ có thể từ chối nghe những tiếng thét hoặc từ chối nhìn sát vào tận bên trong những chiếc giỏ; họ có thể đóng kín tâm hồn và trái tim trước mọi sự đau khổ, miễn là những thứ đó không động chạm đến cá nhân họ; họ không cần biết.
Tôi đã có thể thèm muốn cách sống ấy của họ, ngoại trừ việc tôi không nghĩ họ lại gặp ít ác mộng hơn tôi. Việc lựa chọn sống trong những không gian chật hẹp có thể làm người ta mắc chứng sợ chỗ đông người; và điều đó đem lại sự sợ hãi riêng. Tôi cho rằng những con người không hoàn thiện (nguyên văn: “monster”; một trong những nghĩa của từ này là “quái thai”, tôi tạm dịch là “người không hoàn thiện”- TH) mới cố tình không chịu sáng tạo. Họ thường hay sợ hãi hơn.
Thêm vào đó, những ai lựa chọn cách sống vô cảm có thể thực sự trở thành quỷ dữ. Với một hành động xấu xa từng xảy ra, thông qua sự thờ ơ của chúng ta, chúng ta đang thông đồng với nó ”.
…
THU HIÊN
(Theo Harvardmagazine)
------------------
* Những chỗ in nghiêng trong ngoặc đơn kèm theo dấu sao là người dịch thêm vào để dễ hiểu hơn.
4 thg 9, 2008
Dân mình lành thật
Xăng đột ngột tăng từ 14500đ lên 19000đ, làm mọi người ngơ ngác, hơi pha chút phẫn nộ. Rồi xăng giảm từ 19000đ xuống 18000đ- mọi người mừng. Giảm tiếp xuống 17000đ- mọi người vui thật sự; và cái sự giảm giá ấy có vẻ như được báo chí ngợi ca, bằng bình luận và bằng lời chứng thực của những người được phỏng vấn.
Mọi người hình như quên mất nỗi buồn vẫn còn phải trả thêm cho mỗi lít xăng 2500đ so với cái mốc đã khá cao 14500đ/lít sau mấy lần tăng.
VnIndex đang từ 1170 điểm vào đầu năm 2007 rơi xuống mức 366 điểm tháng 6 năm nay, nghĩa là chỉ trong hơn 1 năm, nhà đầu tư mất khoảng 2/3 số tiền mình bỏ vào chứng khoán. Buồn thiu. Thất vọng. Tháo chạy…Lý do chính của sự tuột dốc là do chính sách, do quản lý. Rồi thị trường được kích, được bơm… Index tăng từng bước. Những ngày cuối tháng 8- đầu tháng 9/2008 “bò” lên được mốc 550 và hơn một tí. Lại mừng vui. Lại quên nỗi buồn thất bát. Lại ôm tiền nộp vào tài khoản. Lại xanh- tím nhiều hơn vàng-đỏ trên các bảng điện tử . Các phóng viên chứng khoán lại hồ hởi tụng ca xu hướng “con bò tót” của thị trường và niềm tin của các nhà đầu tư.
Mọi người hình như quên mất nỗi buồn vẫn còn bị mất khoảng 1/2 số tiền so với thời hoàng kim cuối 2006- đầu 2007.
Thì ra:
Thì ra tăng- giảm kèm theo buồn- vui chỉ là một cái gì đó rất tương đối; và có vẻ dễ điều hành.
Thì ra có một cách tạo hứng khởi và danh tiếng, đó là phá nát cái gì đó rồi lại xây lại chính cái đó từng bước, từng bước. Người ta sẽ quên đi cái đã có mà vui mừng với cái đang được cải thiện, quên đi rằng cái đó nó đã từng là một cái tốt đẹp hơn nhiều.
Và cái chính: Thì ra dân mình lành thật.
26 thg 7, 2008
Hai nơi nuôi dưỡng trẻ đặc biệt khó khăn
Hôm nay giới thiệu cùng các bạn 2 trong số những cơ sở nuôi dưỡng trẻ như thế, 1 ở Moskva và 1 ở Hà Nội qua phóng sự ảnh dưới đây, tôi thực hiện trong tháng 5 và tháng 6/2008.
1. Trường Internat (Trường nội trú) số 8 ở Moskva.
Các em bé mồ côi được tập hợp về đây, được Nhà nước nuôi dưỡng, cho ăn học. Đa phần các em trở thành những công dân mẫn cán phục vụ Nhà nước. Các em được ăn ở tiện nghi, được đi nghỉ hè mỗi năm, kể cả đi ra nước ngoài. Theo lời ông Hiệu trưởng thì bình quân kinh phí dành cho mỗi em là khoảng 40.000 USD/năm.
Hẳn mọi người đều nhận thấy 2 ảnh trên là bìa lịch và một trang ruột của cuốn lịch đó. Đó là lịch được xuất bản hàng năm của Trường.
Trang bìa thật vui mắt và ấn tượng. Còn trang ruột khác lịch bình thường ở chỗ có ảnh của các em- chụp chung và chụp riêng; em nào có ngày sinh nhật trong tháng thì được gắn ảnh vào ngày đó. Nhóm chụp chung trong trang này là nhóm đã sang Việt Nam nghỉ hè theo chương trình hợp tác hàng năm giữa Hội Việt- Nga và Quỹ Hòa bình Moskva màTtrường này là một thành viên.
ẢNH: Giường tầng, tủ để quần áo, đồ chơi, sách vở trong phòng của các em nữ.
Phòng của các bạn trai cũng rất gọn gàng, do các em tự xếp đặt lấy.
Khách Việt Nam đến thăm Trường. Người đứng ngoài cùng bên trái là ông Hiệu trưởng, rất mong muốn còn được trở lại VN nhiều lần nữa.
Còn với các em học sinh của trường, tương lai luôn rộng mở, cho dù các em bị thiếu gia đình ruột thịt.
2. Làng Hữu nghị ở Vân Canh- Hà Tây.
Đây là làng dành cho trẻ em VN là nạn nhân chất độc da cam. Làng được một cựu binh Mỹ (từng tham gia chiến tranh ở VN) bỏ tiền xây dựng và bảo trợ. Làng nhận được tài trợ từ nhiều nguồn của quốc tế. Các em ở đây tuy đa phần đều thiểu năng hoặc tật nguyền, nhưng cũng đều đã quen với việc các đoàn quốc tể đến thăm. Những em có chút trí tuệ, có sức khỏe đều được tham gia các lớp học hoặc nhóm sản xuất nhẹ nhàng do Làng tổ chức. Tuy vậy, khó có thể dùng cụm từ “tương lai rộng mở” với các em nơi đây, bởi không thể nói trước khi nào thì sức khỏe của các em sẽ ra sao. Khi tôi đến đây, tiền ăn của các em từ 15.000đ/ngày đã được nâng lên thành 20.000đ/ngày. Trong cơn bão giá hiện nay, bữa ăn của các em chắc chắn cũng bị ảnh hưởng, nhất là khi chưa được sự phê duyệt để nâng tiêu chuẩn tiền ăn lên cho kịp với tốc độ tăng giá.
ẢNH: Sân chơi cho các em trong khuôn viên khá rộng rãi của Làng.
Trời mưa to là nhiều lối vào nhà trong Làng ngập nước; mà hè năm nay mưa nhiều...
Ngôi nhà này được bắc cầu vào nhà, có lẽ vì hôm ấy có đoàn học sinh Mỹ đến lao động - cạo tường, sơn tường- tại căn nhà này.
Phòng ngủ dành cho 4 em. Giường, chiếu, chăn, màn; và mỗi em có một chiếc rương bằng tôn để quần áo, đồ đạc của riêng mình.
Cũng là một sự cố gắng lớn của những người nuôi dưỡng, nhưng so với Internat số 8 thì….
6 thg 7, 2008
Không còn bình yên
Ảnh với M.Hiền
13 thg 5, 2008
Bill Gates lo lắng về vị thế Hoa Kỳ
VỊ THẾ TRUNG TÂM CỦA HOA KỲ ĐANG BỊ ĐE DOẠ
Hội đồng Quốc gia về Khoa học và Công nghệ của Mỹ ngày nay có tiền thân là Hội đồng về ngành Du hành và Khai thác vũ trụ (Select Committee on Astronautics and Space Exploration) được thành lập năm 1958 bởi Quốc hội Mỹ nhiệm kỳ thứ 85, sau sự kiện Liên Xô phóng vệ tinh nhân tạo đầu tiên vào tháng 10 năm 1957 mở đầu cho cuộc “chạy đua vũ trụ”. Hội đồng có quyền hạn lớn trong việc xây dựng các văn bản pháp quy liên quan đến nhiều ngành KH&CN chủ chốt của Mỹ. Hiện tại, Hội đồng có 5 tiểu hội đồng gồm: Năng lượng và Môi trường (Energy & Environment); Công nghệ và Đổi mới (Technology & Innovation); Nghiên cứu và Giáo dục Khoa học (Research & Science Education); Không gian Vũ trụ và Hàng không (Space & Aeronautics); Điều tra và Giám sát (Investigations & Oversight).Năm nay kỷ niệm 50 năm ngày thành lập, Hội đồng đã có những điều trần trước Hạ Nghị viện Hoa Kỳ về các hoạt động của mình. Chủ tịch Microsoft Bill Gates là khách mời đặc biệt của cuộc điều trần này. Dưới đây là nhìn nhận của Bill Gates tại buổi điều trần ngày 12/3/2008 về vị thế đứng đầu thế giới của Hoa Kỳ và những vấn đề cần làm theo quan điểm của ông để duy trì vị thế đó.
Trong 50 năm qua, những tiến bộ lạ thường của khoa học và công nghệ (KH&CN) đã làm nên một cuộc cách mạng trong phương cách mà con người trên khắp thế giới giao tiếp với nhau, trong kinh doanh, trong tìm kiếm thông tin và nhiều việc khác. Tôi là người lạc quan, tôi tin rằng trong những thập niên tới, công nghệ thông tin (CNTT) sẽ tiếp tục làm biến đổi hiệu quả kinh doanh và sẽ tác động sâu sắc tích cực lên cuộc sống hằng ngày của chúng ta. CNTT cũng sẽ giúp chúng ta hướng tới những thách thức quan trọng mang tính toàn cầu liên quan đến giáo dục, bảo vệ sức khỏe, năng lượng và các vấn đề khác.
Nhiều tiến bộ trong số những tiến bộ then chốt của 50 năm qua được khai phá bởi các nhà nghiên cứu làm việc ở các trường đại học Hoa Kỳ và cho các công ty của Hoa Kỳ. Sự vượt trội từ trước tới nay trong KH&CN và khả năng không có đối thủ của dân tộc này biết cách biến những sự đổi mới trở thành công việc kinh doanh thịnh vượng đã trở thành động lực sáng tạo và nguồn lực cho vị trí dẫn đầu kinh tế toàn cầu của chúng ta.
Tôi biết rằng tất cả chúng ta đều mong muốn Hoa Kỳ sẽ tiếp tục là trung tâm của sự đổi mới. Nhưng vị trí của chúng ta đang bị đe dọa. Có rất nhiều nguyên nhân cho nhận định này, nhưng trong đó có hai nguyên nhân nổi bật nhất. Thứ nhất, đó là các công ty của Mỹ đang phải đối mặt với sự thiếu hụt lớn các nhà khoa học và kỹ sư lành nghề có thể đào tạo ra thế hệ tiếp theo với những khả năng tạo ra đột phá (to develop the next generation of breakthroughs). Thứ hai, chúng ta đang đầu tư không đủ ở tầm quốc gia cho nghiên cứu cơ bản, vốn rất cần để tiến hành đổi mới trong dài hạn. Nếu chúng ta không thay đổi những khuynh hướng này, lợi thế cạnh tranh của chúng ta sẽ bị xói mòn. Khả năng tạo ra việc làm thu nhập cao của chúng ta sẽ trở nên tồi tệ.
Nêu lên những vấn đề này sẽ thu hút được sự tận tâm, khả năng lãnh đạo, và sự cộng tác của một bộ phận trong chính phủ, khu vực tư nhân và khu vực phi lợi nhuận.
Cho phép tôi được nói rằng kinh doanh đóng vai trò quyết định. Khu vực tư nhân phải cung cấp lực lượng lao động có đủ kỹ năng để đổi mới và cạnh tranh.
Chính vì thế mà Microsoft chú trọng phát triển chất lượng giáo dục và cổ vũ thanh niên nghiên cứu toán học và khoa học thông qua các chương trình, chẳng hạn chương trình Bạn cùng học thu hút hơn 80.000 giáo viên và 3 triệu sinh viên.
Các tổ chức phi lợi nhuận cũng có vai trò quan trọng. Quỹ Bill and Melinda Gates, về phần mình, đã đầu tư đến 2 tỉ USD để hỗ trợ xây mới hoặc cải tạo gần 2.000 trường phổ thông ở Mỹ, và cung cấp hơn 1,7 tỉ USD cho các chương trình học bổng ở các trường chuyên nghiệp.
Nhưng những tổ chức như thế không thể nêu vấn đề một mình được. Chỉ có chính phủ mới có đủ nguồn lực để thay đổi một cách có hiệu quả trên toàn cục. Nếu dân tộc này vẫn tiếp tục là trung tâm đổi mới của thế giới thì Quốc hội, chính quyền hiện tại và tổng thống mới sắp tới phải hành động kiên quyết.
Việc này cần bắt đầu từ giáo dục. Hiện nay, xếp hạng giáo dục cho học sinh các trường phổ thông trung học và thứ bậc phát minh về toán học và khoa học của các em đang ở hạng bét trong số các nước phát triển. Ba mươi phần trăm học sinh lớp 9 và gần một nửa học sinh lớp 9 người Mỹ gốc Phi và Tây Ban Nha không được học đúng tuổi. Ít hơn 40 phần trăm học sinh tốt nghiệp phổ thông trung học quan tâm đến các trường chuyên nghiệp.
Với tư cách là một dân tộc, chúng ta phải đặt ra mục tiêu nền tảng là mỗi một học sinh ở Hoa Kỳ có bằng trung học phổ thông phải sẵn sàng vào học các trường chuyên nghiệp, sẵn sàng cho sự thăng tiến và cho cuộc sống. Để đạt được điều đó, chúng ta phải có những chuẩn mực phản ánh được học sinh đang học cái gì và tiến bộ ra sao. Những chuẩn mực đó có thể sẽ khó lập ra, nhưng chúng sẽ tạo ra nền tảng thiết yếu cho việc hoạch định các chương trình đem lại hiệu quả cao nhất trong giáo dục phổ thông của chúng ta. Các dữ liệu tốt hơn cũng sẽ giúp chúng ta nhận biết được những giáo viên giỏi nhất, và xây dựng được chính sách tuyển dụng, đào tạo và giữ lại các giáo viên đó cho các trường phổ thông của chúng ta.
Nếu như với phổ thông trung học vấn đề là chất lượng thì với giáo dục đại học của chúng ta, vấn đề lại là số lượng. Hệ thống giáo dục bậc cao của chúng ta đang cung cấp không đủ các nhà khoa học và kỹ sư hàng đầu để đương đầu với các nhu cầu của nền kinh tế Hoa Kỳ. Theo số liệu của Cục Thống kê Lao động, chúng ta đang có thêm 100.000 công việc mới mỗi năm liên quan đến máy vi tính. Nhưng năm 2006 chỉ có 15.000 sinh viên đạt được bằng cử nhân khoa học và kỹ thuật máy tính; và con số đó đang tiếp tục giảm.
Những con số về sự chênh lệch giữa cung và cầu như đã nêu trên cho thấy tính nghiêm trọng của vấn đề.
Một trong những bước quan trọng mà Quốc hội có thể làm để giải quyết vấn đề này là trợ cấp hoàn toàn dựa trên Luật Cạnh tranh của Hoa Kỳ. Do chính Hội đồng này đưa ra, đạo luật này sẽ cho phép trợ cấp đáng kể cho những chương trình thiết lập Quỹ Khoa học Quốc gia về Học bổng Giáo dục và Đào tạo cho người có bằng cấp (National Science Foundation's Graduate Fellowship and Traineeship programs).
Ngày nay, các chương trình đào tạo khoa học và kỹ thuật máy tính của chúng ta bao gồm một số lượng lớn các sinh viên nước ngoài.
Các báo cáo cho biết rằng 59% số bằng tiến sĩ và 43% các loại bằng cao học khác của ngành máy tính được trao cho những người cư trú tạm thời.
Nhưng chính sách hiện tại của chúng ta về người nhập cư đang ngày càng làm cho những sinh viên ấy khó có thể ở lại Hoa Kỳ. Vào thời mà tài năng là chìa khoá cho các thành tựu kinh tế, chính sách ấy làm cho việc đào tạo những người nước ngoài trong các trường đại học của chúng ta trở nên vô nghĩa, khi hoạt động của các trường thường được trợ cấp bởi những người nộp thuế là người Mỹ, mà những người nước ngoài được đào tạo xong lại phải trở về nước họ.
Một phần nào sự đổi mới của Hoa Kỳ là dựa vào sự đóng góp của các nhà khoa học và các nhà nghiên cứu gốc nước ngoài. Chẳng hạn, một cuộc điều tra gần đây được tiến hành bởi một số trường đại học cho thấy rằng từ năm 1995 đến năm 2005, các công ty với ít nhất một người sáng lập là người gốc nước ngoài đã tạo ra 450.000 việc làm mới ở Mỹ. Thêm vào đó, một nghiên cứu gần đây cho thấy, cứ mỗi một người có visa H-1B mà công ty công nghệ thuê, lại có 5 chỗ làm được tạo ra quanh người đó.
Nhưng, như các vị biết, hệ thống nhập cư của chúng ta gây khó rất nhiều cho các công ty trong việc thuê được các nhân viên nước ngoài tay nghề cao. Năm ngoái, ngay ở Microsoft, chúng tôi đã không thể xin được visa H-1B cho hơn một phần ba ứng viên là người gốc nước ngoài của chúng tôi.
Một ví dụ là câu chuyện về Arpit Guglani- một thanh niên tài năng vừa tốt nghiệp Trường Đại học Tổng hợp Toronto. Cậu này tốt nghiệp năm 2006 và chúng tôi mời cậu làm việc cho công ty chúng tôi, nhưng cậu ta không thể có được visa H-1B cho hai năm liền nên chúng tôi đành phải huỷ bỏ lời mời cậu làm việc. Cậu thanh niên đó đúng là một kiểu nhà khoa học và kỹ sư mà chúng ta cần đưa vào làm việc tiếp tục và giao kết có những đổi mới.
Có nhiều bước mà Quốc hội và Nhà trắng cần phải đề ra cho vấn đề này, kể cả việc kéo dài thời hạn mà sinh viên nước ngoài có thể làm việc ở đây sau khi tốt nghiệp, tăng cường cấp visa H-1B, thanh toán một phần tiền ở cho các nhân viên gốc nước ngoài có tay nghề cao, loại bỏ bớt giới hạn thẻ xanh, và tăng số lượng thẻ xanh được cấp lên hàng năm.
Tôi muốn nhấn mạnh rằng khi giải quyết vấn đề thiếu hụt các nhà khoa học và kỹ sư, chúng ta cần làm song song cả hai việc: cải tổ hệ thống giáo dục và chính sách nhập cư của chúng ta. Nếu chúng ta không làm như thế, các công ty của Mỹ sẽ không có được những người tài mà họ cần cho công cuộc đổi mới và cạnh tranh.
Cuối cùng, chúng ta phải đầu tư nhiều hơn nữa cho nghiên cứu cơ bản.
Ngày trước, chính quyền liên bang trợ cấp cho hoạt động nghiên cứu của các ngành công nghiệp mà ngày nay cung cấp hàng trăm ngàn việc làm. Thậm chí mặc dù chúng ta biết rằng nghiên cứu cơ bản tạo ra tiến bộ kỹ thuật, kinh phí thực tế mà liên bang trả cho nghiên cứu này đang giảm từ năm 2005. Tôi đề nghị Quốc hội tăng đầu tư cho nghiên cứu cơ bản lên 10% mỗi năm trong 7 năm tới. Tôi hoàn toàn ủng hộ các cố gắng của Quốc hội tài trợ cho nghiên cứu cơ bản thông qua Luật Cạnh tranh của Hoa Kỳ.
Tôi tin tưởng rằng đất nước chúng ta đang ở bước ngoặt quyết định. Ngày nay, tiến bộ kinh tế phụ thuộc hơn bao giờ hết vào sự đổi mới. Thiếu sự lãnh đạo từ phía Quốc hội và Tổng thống để có được những chính sách như tôi vừa trình bày hôm nay và thiếu sự quan tâm của khu vực tư nhân đóng góp phần của mình, trung tâm tiến bộ sẽ chuyển sang dân tộc khác tận tâm hơn với mưu cầu đổi mới.
THU HIÊN St và dịch từ tiếng Anh
17 thg 4, 2008
Lừa cả Vua Hùng
Lễ vật dâng cúng tổ tiên mà lại dám …trải bột ra ngoài mút xốp, lại tính trọng lượng bánh bao gồm cả khung sắt và chân đế để bánh, rồi khoe rằng bánh nặng tới cả tấn! Lại bảo không nên cắt bánh cho khách ăn (vì cắt thì mới lòi ra mút xốp trong ruột bánh!) mà chỉ là tượng trưng để dâng cúng! Đúng là vừa…láo, vừa… dốt!
Thời buổi cả thế giới đang lao đao vì thiếu lương thực, cả nước đang lo sốt vó vì dịch tả mà lại đi làm những chiếc bánh chưng bánh dày khổng lồ, đưa đi hàng mấy ngàn cây số trong thời tiết nóng bức, để rồi bánh chưng thì thiu, bánh dày thì như nói trên, chỉ để khoe mẽ và lấy…danh! Thử hỏi đầu óc họ để đâu???
Một sự lãng phí vô văn hóa!!!
Không biết rồi họ có sẽ bị Hương hồn các Vua Hung trừng phạt hay không? Ta hãy chờ xem.
2 thg 4, 2008
Nhận công văn hỏa tốc
20h30 có chuông cửa. Công văn hỏa tốc đến thật. Đó là giấy mời tham dự cuộc gặp với Tổng thống Belarus sắp tới thăm nước ta! Gặp gỡ các cựu sinh viên là một hoạt động được lên chương trình sẵn. Ông TT này đã hai lần hoãn thăm ta chính thức rồi; lần này không hiểu có trót lọt không.
Nhưng vấn đề đáng nói không ở chỗ dự hay không dự cuộc gặp TT (cũng như một buổi đi họp thông thường thôi, mà lại chỉ là hiếu hỉ, mà mình chỉ thuộc diện “làm nền” chứ đâu có gì quan trọng), mà là ở chỗ tôi thấy lạ trước cái sự chu đáo, theo đúng tinh thần dịch vụ của Bưu điện.
Xem lại cái phong bì, thấy: Ngoài dấu hỏa tốc đỏ chót, phần ghi tên người nhận được đánh máy trên một mảnh giấy can nhỏ xíu nhưng trình bày rất rõ ràng, rành mạch; tên người nhận ghi chữ đậm; ngoài địa chỉ rõ ràng còn có cả số điện thoại nữa. Nhờ đó khi không gặp được người nhận trực tiếp, nhân viên bưu điện đã có thể gọi lại để hẹn giờ phát thư. Cách đó chứng tỏ người làm công tác văn thư ở nơi gửi rất cẩn thận, có trách nhiệm và có văn hóa. Nhân viên bưu điện cũng vậy.
Nếu không có sự đồng bộ trong thực hiện chức trách một cách nghiêm túc của cả hai bên như thế, chắc cái giấy mời sẽ không đến tay tôi theo cách như tôi đã kể.
Cải cách hành chính, trước hết cải cách từ nhận thức và kỹ năng làm việc của từng nhân viên như thế thì mới mong tiến bộ được.
29 thg 3, 2008
Lời cảnh báo đúng đắn
Có một lời cảnh báo đúng đắn trong bài báo sau đây liên quan đến việc đưa ảnh và viết về con mình trên blog. Sau khi đọc bài này, tôi đã tìm cách delete những ảnh cháu ngoại đã post trong một vài entry trước đây đấy.
Nguồn: http://http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2008/07/3BA0455B/
Đăng lại: http://webtretho.com/forum/showthread.php?p=1864583#post1864583
'VƯỜN TRẺ' ONLINE VÀ NHỮNG ĐE DỌA KHÓ LƯỜNG
Khi người bạn vừa đi khuất, chồng Nguyệt nổi giận đùng đùng chỉ vì dù anh đã nhắc nhở nhiều lần, cô vẫn thường xuyên khoe ảnh và các đoạn clip của con trên blog.Nguyệt đang cùng chồng con dạo chơi ở lăng Bác thì một phụ nữ bước tới: "Ôi, có phải nhà Bi đây không? Bất ngờ quá!". Sau vài giây ngạc nhiên, Nguyệt cũng nhận ra "mẹ Xu" - một người bạn cô quen trên blog. Ríu rít nói chuyện, Nguyệt không để ý đến thái độ của chồng nên lúc sau, cô bất ngờ khi thấy chồng đỏ bừng mặt nói: "Chuyện hôm nay đã làm em sáng mắt ra chưa?". Thấy Nguyệt nghệt ra không hiểu, thậm chí cô còn định lát về sẽ lên ngay blog để khoe, chồng cô giải thích: "Muốn viết nhật ký cho con sao em không đặt chế độ private (riêng tư), hay ho gì mà đem chuyện gia đình lên cho cả thiên hạ biết. Nếu cái nhà cô Xu kia nhận ra con, thì cũng sẽ có nhiều người khác biết mặt con cùng những thông tin như con học trường nào, thích ăn món gì, cuối tuần vừa rồi đi chơi đâu, danh tính, nghề nghiệp của bố mẹ… Em không lo đến một ngày, ai đó sẽ tìm đến nơi con học, nói những điều họ đọc qua blog, giả vờ là bạn của bố mẹ rồi lừa đưa con đi sao? Chuyện này không dễ xảy ra, nhưng trong thời buổi này, cẩn thận không bao giờ thừa cả".
Còn "mẹ Jenny", hiện sống ở Mỹ, cũng quyết định đóng cửa website gia đình sau khi chồng chị hợp tác với một tổ chức chuyên nghiên cứu các hành vi lạm dụng tình dục ở tuổi vị thành niên. Chứng kiến nhiều trường hợp kẻ xấu rình mò ảnh trẻ em qua mạng, hai người không còn hào hứng đăng hình bé Jenny lên trang chia sẻ ảnh Flickr nữa. "Ở Việt Nam cũng xảy ra nhiều trường hợp trẻ bị xâm hại, nhưng dường như nhiều người vẫn nghĩ đó là chuyện ở đâu đâu, chẳng liên quan gì đến mình mà không nhận ra rằng công khai thông tin online có khác nào mở cửa rước trộm vào nhà", mẹ bé Jenny cho hay.Blogger Cucumber cũng bắt đầu cập nhật Flickr từ ngày có con và thường phân loại ảnh bằng tag (đánh dấu) tiếng Anh như "3rd month" (tháng thứ 3), "funny" (hài hước)… Một lần, anh phát hiện những tấm hình gắn thẻ "pijama" (đồ ngủ) hay "bedtime" (giờ lên giường) có lượng người xem đông bất thường. "Tuy chưa xảy ra hậu quả gì nghiêm trọng nhưng mình thấy rất khó chịu khi nghĩ đến cảnh hình ảnh của con gái lại xuất hiện trong kết quả tra cứu của mấy kẻ chuyên săn tìm nội dung đồi trụy trực tuyến", Cucumber chia sẻ.Hơn 17% số người tham gia khảo sát gần đây của VnExpress cho rằng việc khoe con trên mạng có thể ảnh hưởng đến sự riêng tư trong gia đình. "Ngoài những mối đe dọa từ bên ngoài, tôi không rõ khi bọn trẻ lớn lên, chúng có cảm thấy bất bình khi bố mẹ 'hồn nhiên' đăng ảnh chúng được thay tã, mặt mũi tèm nhem hoặc đang làm một trò nhí nhố nào đó hay không", chồng của Nguyệt nói.
Tuy nhiên, 30% người bình chọn cho rằng viết blog cho con là sự chia sẻ tự nhiên và hợp lý của người làm cha mẹ.
Ròng rã 3 năm chạy chữa mà Tâm vẫn chưa thể có tin vui. Mệt mỏi trước những lời bàn ra tán vào, chồng cô tuyên bố: "Nếu 2 năm nữa vẫn không có con thì chia tay". Thất vọng và đau khổ, Tâm tìm đến blog để giãi bày. Tại đây, cô lạc vào thế giới trẻ thơ, nơi các ông bố, bà mẹ viết về con đầy thân thương và tự hào. Họ đã động viên, chia sẻ với Tâm những kinh nghiệm cũng như các địa chỉ khám bệnh uy tín. Chỉ 11 tháng sau, blog của cô tràn ngập lời chúc mừng khi cô thông báo đã có bầu. Mỗi bước phát triển của con, từ khi bé biết đạp, lúc cất tiếng khóc chào đời, bữa ăn dặm đầu tiên… đều được Tâm tả lại trên web. Cô tin, nếu không may mắn gặp những người bạn ảo ấy, có lẽ giờ này cô vẫn đang trong hành trình tìm con.Một số khác cập nhật blog để người thân ơ phương xa, không có điều kiện tới thăm, vẫn biết được tình hình của nhau. Còn Trang, chủ nhân blog Bé Bông, kể rằng từ ngày sinh con, cô liên tục nhận được lời giục giã của bạn bè: "Ảnh Bông đâu, đăng lên đi, giấu hoài". Rồi mỗi khi viết blog tán chuyện "trên trời dưới biển", mọi người lại nhắc nhở cô: "Ai quan tâm đến mẹ nữa đâu, hết date rồi. Yêu cầu mở rộng đất cho Bông và thu hẹp các entry về mẹ". Dần dần, Trang cũng đành "dành cho con hết mọi lời yêu thương". Blogger Mimosa, chuẩn bị lên xe hoa tháng tới, nói: "Chắc chắn về sau, blog của em sẽ được chuyển thành blog của con em. Nhưng khi đó em sẽ chọn chế độ chỉ một nhóm người xem được. Người ta quan tâm đến một đứa trẻ cũng chỉ vì họ gần gũi với bố mẹ nó, hay nó quá xinh đẹp hoặc là con của người nổi tiếng. Vậy nên cần gì phải để chế độ công khai (public) để vô tình chuốc thêm những rắc rối về lâu dài cho chính đứa con của mình".
27 thg 10, 2007
Nhắn Joe (Comment Joe's Blog)
Nghe đồn nhiều về blog của Joe- một người nước ngoài nói tiếng Việt giỏi hơn … người Việt, thỉnh thoảng tôi cũng nghé qua xem sao. Quả là rất đáng khâm phục vốn tiếng Việt của anh chàng này. Từ ngữ pháp đến chính tả, từ vựng, tu từ…, thậm chí cả tiếng lóng đều dùng rất khá, cũng có nhiều ý tưởng hóm hỉnh.
Mỗi entry của anh chàng đều có nhiều trăm comment; có cảm giác như các Fan chỉ chờ Joe có entry để comment, để “bóc tem”…
Tuy nhiên không phải entry nào cũng đáng khen đâu.
Hôm 22/10/07, Joe có entry cogaidolong với 252 comments (tính đến 25/10 là ngày tôi đọc entry đó). Đọc xong, xem lướt cả một số comments, tôi ngạc nhiên: Thế mà cũng khen được à?
Trong entry ấy, Joe “hưởng ứng” sự kiện nhà báo Hương Trà bị diễn viên Phương Thanh kiện; cậu ta mong mình cũng bị (được) kiện nên tạo mồi nhử bằng cách viết câu chuyện bịa về cuộc gặp để làm phỏng vấn giữa cậu với Hương Trà. Cả lời dẫn lẫn câu chuyện hư cấu đều có những lời không đẹp nói về người Việt Nam.
Đây là lời dẫn:
Báo chí Việt Nam vẫn đang xôn xao về chuyện Phương Thanh kiện blogger cogaidolong, có tên thật là Hương Trà. Mình thấy chuyện “người của công chúng” kiện nhau cũng vui, nhưng nếu chỉ có mỗi một hai người vào cuộc thì sẽ…nói như thế nào nhỉ….sẽ không đoàn kết cho mấy. Phải có nhiều người vào cuộc mới vui chứ, mới giữ được tính cộng đồng của dân tộc Việt Nam. Tóm lại, phải kiện tập thể mới hay! Vậy nên mình quyết định sẽ viết một entry “bôi nhọ” chị Hương Trà. Chị Trà kiểu gì chị ấy cũng sẽ kiện mình, rồi mình sẽ kiện Ngô Thanh Vân (không có lý do gì, chỉ muốn làm quen thôi), rồi Vân sẽ kiện một người khác, v.v… rồi cuối cùng sẽ có rất nhiều người được kéo vào cuộc, sẽ đông vui cực kỳ, tình cảm cực kỳ!
Còn đây là trích dẫn lời nhà báo HT “quát vào mặt ”Joe khi ngồi ở quán nước để phỏng vấn Joe trong câu chuyện bịa của cậu ta:
“Mày nghĩ gì tao không quan tâm!” – Hương Trà cắt lời luôn. “Tao gọi nước là việc của tao. Việc của mày là trả lời các câu hỏi của tao. Tao hỏi mày thì mày mới có quyền mở miệng ra, rõ chưa?”...
Thế mà không hiểu sao các Fan của Joe vẫn “Tem, Tem… và Hay, Hay…”.
Chỉ có 2 bloggers là comment NGƯỢC. Họ viết:
Snowflake: Khong ngo Joe lai co 1 bai xuc pham den long tu trong cua nguoi Viet Nam nhu the nay. 1 bai viet le ra khong nen post len thi dung hon!
@All: Sao moi nguoi co the tung ho nhu vay duoc nhi?
CCn:
Minh khong thich bai viet nay cua Joe. Mong mot bai viet hay hon :)
(Comment này được post nhiều lần )
Tôi chợt nhớ tới một nửa câu cách ngôn: “…ta nên thân, song đừng quá chiều mà ra phụ họa”.
Muốn nhắn với Joe một câu rằng: “Em trai ơi, đừng đi quá đà, kẻo khi các Fan của em tỉnh ra thì em sẽ bị cô độc nơi quê người đấy!”
PS: Viết xong, post rồi, tôi lại thấy băn khoăn: có thể Joe viết lỡ thì sao nhỉ, như có đôi khi người ta nói lỡ ấy? Nếu là do "lỡ" thì xin rút lại lời nhắn trên, thay bằng lời khuyên: "Em trai ơi, viết lách nên cẩn thận hơn nhé, kẻo phụ lòng nhiều người bạn Việt Nam yêu quý em".
17 thg 10, 2007
Chuyện Vàng Anh
Nhân chuyện này, rồi những chuyện của dân 8X, 9X - những Thượng đế nhí- ăn chơi thác loạn được nêu trên báo chí, tôi nghĩ: Phải chăng bây giờ vì thiếu một lý tưởng thật rõ nét dẫn đường nên một bộ phận nhỏ (xin nhấn mạnh là nhỏ thôi) thanh thiếu niên sống hưởng thụ nhiều quá, rồi sướng quá sinh “thoáng quá”, sướng quá đến độ hóa …rồ! “Thoáng” được là tốt, là tiến bộ; nhưng giá như các bạn trẻ ấy ý thức được rằng: thoáng hoàn toàn không có nghĩa là đem hết mọi chuyện, mọi việc ra mà phô bày cho công chúng, dù công chúng đó là ai, là nhiều người hay ít người.
Nhưng trách trẻ con 1 thì phải trách người lớn 10. Các bậc làm cha mẹ nếu không cho con cái sống trên tiền như thế, lại phó mặc “phần hồn” của chúng cho bạn bè như thế thì đâu đến nỗi.
Thật tiếc cho TL(VA)- một cô bé xinh xắn, thành danh sớm nhưng cũng vấp ngã quá sớm. Tiếc cho những 8X, 9X đến trường mà trong đầu chỉ nhớ đến hẹn ăn chơi…Các bạn “đã bị lộ” như TL, dù được bạn bè, gia đình, cộng đồng thông cảm và tha thứ thì vẫn sẽ vấp phải nhiều trở ngại trên con đường đi tới, trước hết là trở ngại trong tâm lý của chính họ (tất nhiên trừ những người không còn biết xấu hổ là gì nữa!). Cho nên các bạn “chưa bị lộ” hãy lặng lẽ mà rút lui khỏi những cuộc chơi như thế, để khỏi làm khổ người khác, trước hết là làm khổ cha mẹ, và làm khổ chính bản thân mình.
Cho nên, chuyện VA kết thúc mà chưa kết thúc. Nó sẽ còn được nhắc tới chỗ này chỗ kia, lúc này lúc khác như một lời cảnh tỉnh. Cảnh tỉnh lớp trẻ hãy sống lành mạnh, sống có văn hóa. Cảnh tỉnh phụ huynh hãy biết tạo điều kiện đúng mực cho con cái mình, đừng để đến lúc hối không kịp. Bởi chiều con quá hóa hại con- cũng là hại mình.
8 thg 9, 2007
Cuộc thi tài ở Thụy Điển
CUỘC THI TÀI Ở THUỴ ĐIỂN
Thiên Lương
Thứ Sáu, 19/8/2005.
Tối hôm nay Nguyễn Thị Thu Trang lên đường đi Stockholm dự thi quốc tế – Giải thưởng về Nước dành cho lứa tuổi học sinh. Đi cùng Trang có cô Đỗ Thị Huyền- cán bộ chương trình của Đại sứ quán Thuỵ Điển và cô Trần Thị Thu Hiên – Tổng biên tập Báo Khoa học và Đời sống, Trưởng Ban tổ chức cuộc thi quốc gia của Việt Nam.
Trong hành trang mang theo có mô hình Hồ Bảy Mẫu và mô hình thí nghiệm của Trang dùng đất sét và xơ giấy làm sạch nước hồ. Thêm một ống nhựa dài gần 1m chứa 4 tấm poster cỡ lớn mô tả bằng hình ảnh những nét lớn nhất về cuộc thi quốc gia lần thứ hai “Cải thiện việc sử dụng và bảo vệ nguồn nước”, về hiện trạng hồ Bảy Mẫu, về đề án của Trang. Ống nhựa này là vật bất ly thân của Trang trên suốt đường đi. Không có nó, Trang sẽ phải trình bày “chay” trước Hội đồng Giám Khảo thì sẽ giảm bớt rất nhiều hiệu quả việc “bảo vệ luận án” sắp tới nên lúc nào cũng phải mang kè kè bên mình.
Lần đầu được đi máy bay, Trang rất thích. Chỉ có điều chuyến bay đầu tiên trong đời lại quá dài: từ Nội Bài tới Băng Cốc, chuyển máy bay khác để tới Copenhagen, lại chuyển máy bay một lần nữa mới tới được Stockholm.
Thấm mệt sau chặng đường xa nhưng gặp những nụ cười, lời chào thân thiện, ân cần của chị Ellin, anh Peter, anh Andreas – những người trực tiếp chăm lo cho học sinh quốc tế dự thi trong cả tuần ở Stockholm – Trang cùng cô Huyền, cô Hiên thấy khoẻ lại ngay.
Tiếng Anh đủ ở mức giao tiếp được, lại bạo dạn, tự tin nên Trang nhập cuộc với các bạn khá nhanh. Cũng có những bạn không nói được tiếng Anh; nhưng không sao, họ hiểu nhau cả.
Chủ nhật và Thứ Hai, 21+22/8/05
Sáng: Họp mặt toàn thể học sinh và những người đi cùng. Chị Frida, đại diện Viện Nước Quốc tế Stockholm, người chịu trách nhiẹm chính lo tổ chức cuộc thi Quốc tế này chào mừng tất cả mọi người và phổ biến quy định đối với học sinh dự thi. Quy định không quá khắt khe nhưng khá nghiêm, ví dụ: phải luôn đúng giờ; không được hút thuốc lá; không làm ồn ở khách sạn sau 23 giờ hằng ngày, dưới 18 tuổi không được uống rượu...
Sau đó mọi người toả đi trưng bày khu vực của mình. Mỗi đoàn có hai tấm pano để treo poster và một bàn nhỏ để đặt mô hình, thiết bị thí nghiệm, tài liệu nếu có.
Hội đồng giám khảo gồm 9 vị giáo sư, tiến sĩ từ Mỹ, Cộng hoà Séc, Tazania, Nhật Bản, Phần Lan, Colombia và Thuỵ Điển. Từ tháng Bảy, họ dã nhận được bản đề án bằng tiếng Anh của tất cả các thí sinh, đã nghiên cứu kỹ tất cả các đề án đó.
Chín vị giám khảo chia làm ba nhóm, lần lượt phỏng vấn từng thí sinh, cũng được chia làm ba nhóm. Nhóm của Trang gồm đại diện các nước Việt Nam, Mỹ, Ucraina, Thuỵ Điển và Tây Ban Nha. Mỗi nước được giành đúng 15 phút cho mỗi lần phỏng vấn, trong đó thí sinh trình bày đề án của mình 2 phút rồi trả lời câu hỏi của các vị giám khảo.
Các vị giám khảo đáng kính trông rất nghiêm nghị nhưng lại rất nhân từ và hiểu tâm lý lớp trẻ. Giáo sư Magnus của Thuỵ Điển là Chủ tịch Hội đồng nói với toàn thể thí sinh: “Các bạn đừng sợ, chúng tôi không phải là những kẻ nguy hiểm đâu!”. Tất cả cười ồ, giải toả phần nào nỗi lo lắng, căng thẳng của các em.
Lúc đầu Trang cũng run, nhưng rồi cô Huyền dịch giúp những câu hỏi và trả lời, các vị giám khảo lại hỏi những câu rất bình dị nên dần dần tự tin trở lại. Có lúc Trang mạnh dạn trả lời thẳng bằng tiếng Anh, chỗ nào thấy khó lại nhờ cô Huyền dịch giúp.
Có thể dẫn ra đây một số câu hỏi các vị giám khảo đã hỏi Trang để các bạn học sinh tham khảo và chú ý khi dự thi quốc gia lần thứ ba năm nay:
- - Em lấy đất sét và xơ giấy ở đâu để làm những viên lọc này?
- - Sau khi các viên lọc bị chất bẩn bám vào rồi thì em làm gì với chúng? Liệu chúng có trở thành nguồn gây ô nhiễm mới không?
- - Chúng tôi biết có một nhà hàng lớn ở hồ Bảy Mẫu. Làm sao thuyết phục họ không thải rác xuống hồ?
(Trang trả lời: “Phải giải thích cho họ hiểu là nếu họ bỏ rác xuống hồ, hồ bị bẩn và hôi thối thì khách hàng không ai muốn đến nhà hàng của họ nữa”. Các vị giám khảo tỏ ra hài lòng với câu trả lời ấy).
- - Ngoài lượng nước thải hằng ngày vào hồ Bảy Mẫu qua bốn cửa cống, em có biết gì về lượng chất thải đang ứ đọng dưới đáy hồ không?
- - Hà Nội có nhiều hồ, sao em lại chọn hồ Bảy Mẫu?
- - Ý tưởng dùng đất sét và xơ giấy lọc nước là của ai
- - Nếu đề án của em được thực hiện thì sau bao lâu hồ Bảy Mẫu sẽ trong sạch trở lại?
(Trang trả lời: “Khoảng 3-4 tháng”. Hỏi tiếp: “Sao em lại cho là thế?”. Trả lời: “Vì nước thải được lọc sạch trước khi chảy vào hồ, cá trong hồ sẽ không chết, không bị phân huỷ thành chất bẩn nữa”.
Mọi người lớn đứng quanh đều thấy ý nghĩ đó thật ngộ nghĩnh nhưng không ai tỏ thái độ gì khác, để cho Trang tiếp tục bình tĩnh trả lời.)
- - Kế hoạch tương lai của em thế nào? Em muốn vào trường đại học nào?
.....
Thì ra nhiều vị giám khảo đã từng tới Hà Nội. Phải chuẩn bị thật kỹ, Trang mới có thể trả lời được hết các câu hỏi của giám khảo.
Thứ ba, 23/8/2005
Ai ai cũng chờ đợi ngày này, bởi tối nay sẽ diễn ra Lễ trao giải thưởng. Giải Nhất sẽ thuộc về nước nào? Ai sẽ là người giành được Giọt nước pha lê xanh biếc cùng 5000 đôla Mỹ? Hồi hộp quá. Các nhà báo cố ắng dò hỏi trước thông tin từ các vị giám khảo nhưng đều nhất loạt được trả lời: Bí mật! Hẹn tối nay! Họ đều thống nhất ở một điểm: Các em học sinh đều rất đáng khen, và khó mà có thể so sánh nước nọ với nước kia được; Hội đồng giám khảo đã rất khó khăn khi chọn giải.
Nghe phong phanh rằng hình như năm nay có thêm một số giải khuyến khích. Thế là đoàn nào cũng mong: Dù không được giải Nhất, thì liệu mình có lọt vào số đó không? Các bạn học sinh đến đây không hề tỏ ra ganh đua để đoạt giải, nhưng được giải cao thì ai mà không muốn!
18 giờ. Theo chương trình, các vị Đại Sứ sẽ tới dự lễ và nghe các em trình bày đề án của mình. Đại Sứ Việt nam tại Thuỵ Điển có việc bận đột xuất nên cử anh Dũng và anh Tâm – Tham tán và Bí thư thứ nhất tới dự với đoàn Việt Nam.
Hội trường lớn chật cứng bởi hơn một ngàn người đến từ hơn 100 nước. Họ là các thành viên tham dự Tuần lễ Quốc tế về Nước năm nay (KH&ĐS đã có thông tin về sự kiện này từ tuần trước). Hai bên sân khấu là 27 lá ờ của 27 nước có học sinh dự thi. Tất nhiên thật hãnh diện là có cờ Việt Nam trong số đó.
Đúng 19 giờ. Nhạc nổi lên. Cả hội trường đứng dậy chào đón 47 học sinh nam nữ dủ các màu da. Tiếp sau đoàn học sinh là Công chúa Thuỵ Điển Victoria cùng đoàn tháp tùng. Công chúa trẻ trung, giản dị, phúc hậu, là người sẽ trao giải thưởng và bằng khen cho các em. Diễn văn, phát biểu của các vị quan chức đều ngắn ngọn, trang trọng, súc tích nhưng không kém phần văn vẻ, nêu rõ tầm quan trọng của nước đối với cuộc sống, khen ngợi tinh thần sáng tạo của các em học sinh... Sau mỗi bài phát biểu là một tiết mục văn nghệ sôi động và hấp dẫn.
Phần hồi hộp nhất: Công chúa được mời lên sân khấu. Chị Frida lần lượt đọc tên các em học sinh theo tên nước xếp thứ tự theo vần ABC. Từng em được Công chúa trực tiếp trao bằng khen và chúc mừng. Giải thưởng được công bố cuối cùng. Ba giải khuyến khích thuộc về Achentina, Mehico và Tây Ban Nha.
Còn Giải Nhất: NAM PHI
Hội trường như vỡ òa bởi tiếng vỗ tay, bởi sự vui mừng quá ồn ào, tự nhiên của những người Nam Phi có mặt ở đó. Họ reo hò, la hét, ôm chầm lấy nhau... theo phong cách rất Châu Phi. Tất cả cùng chung vui với họ. Đây là lần thứ hai Nam Phi đoạt giải Nhất.
Cả buổi lễ chỉ diễn ra trong hơn một giờ. Thật là một sự tổ chức tuyệt vời.
Sau đó là chúc mừng, là chiêu đãi, giao lưu... Tới hơn 23 giờ khuya mà chưa ai muốn về. Tuần lễ Nước còn có thêm một số hoạt động khác nữa, nhưng xin hẹn bạn đọc dịp khác. Chắc chắn rằng học sinh Việt Nam sẽ còn được tham dự thi quốc tế hằng năm. Và biết đâu đấy, một lần nào đó giải Nhất sẽ thuộc về chúng ta?
Box: Đề tài đoạt giải Nhất: KẺ HÀ TIỆN NƯỚC BAN ĐÊM
Nhóm tác giả: Pontso Moletsane, Motobele Motshodi, Sechaba Ramabenyane (Nam Phi)
Nam Phi là nước có lượng mưa trung bình hằng năm rất thấp; nước lại bị bốc hơi nhiều nên một số nơi bị khan hiếm nước trầm trọng. Đề án này nghiên cứu thấy rằng: 35% lượng nước sinh hoạt của dân chúng phải dùng để tưới vườn.
Vì vậy nhóm tác giả đề ra một giải pháp kỹ thuật, đặt tên là Kẻ Hà Tiện Nước Ban đêm. Đó là một hệ thống tưới nước tự động vào ban đêm, chỉ tưới nước khi xác định được độ ẩm trong đất ở mức mà cây cối bắt đầu “khát nước”. Hệ thống này áp dụng cho nhiều vùng nông thôn Nam Phi sẽ tiết kiệm được rất nhiều nguồn nước ngọt.
(Đã đăng KH&ĐS- báo chính, tháng 8/2005, gửi mail không có dấu từ Stockholm trưa 24/8/05- giờ Thụy Điển; Thu Phương nhận và đánh máy lại cho có dấu)
Ba giờ trong quán Net
Câu chuyện sau đây là một trong những lí do thôi thúc tôi phải học sử dụng máy tính và Internet càng nhanh càng tốt.
Biểu tượng Tuần lễ quốc tế về Nước trong vườn hoa trước tòa nhà hội nghị, nơi diễn ra các hoạt động chính liên quan đến Tuần lễ này. Stockholm- Thụy Điển (Chụp tháng 8/2005)
Ba giờ trong quán Net
Ngày 19/8/2005, tôi cùng chị Huyền (ĐSQ Thụy Điển) và em Thu Trang (giải nhất thi Nước lần hai; cuộc thi thường niên này do Báo KH&ĐS chủ trì phối hợp với Hội BVTNMT tổ chức từ năm 2003, với sự tài trợ của Quỹ Sida- Thụy Điển) đi Stockholm để dự Tuần lễ quốc tế về nước, trong đó có cuộc thi quốc tế dành cho học sinh trung học đoạt giải nhất của 27 nước.
Tối 23/8 là lễ trao giải thưởng do Công chúa kế vị của Thụy Điển - Công chúa Victoria trao cho từng em học sinh các nước tham gia cuộc thi này.
Để có bài kịp đăng vào số báo in tối ngày Thứ Sáu, 26/8, thì trong ngày Thứ Tư, 24/8 tôi phải gửi được bài về Tòa soạn. Tối Thứ Ba, 23/8 sau lễ trao giải mọi người còn liên hoan, giao lưu tới hơn 11 giờ đêm mới về khách sạn. Tôi phải viết nốt phần trao giải để hôm sau gửi về VN. Phần Hội đồng Giám khảo phỏng vấn các em tôi đã viết trước đó rồi. Vì năm ngoái đoàn đưa máy tính labtop đi không dùng đến, năm nay chẳng ai mang máy cả. Cả khách sạn chỉ có một máy tính ở tầng một thì lúc nào cũng có người sử dụng. Tôi với Huyền bàn nhau gửi fax, nên những trang nào viết bẩn quá tôi phải chép lại cho sạch. Gần 9 giờ sáng Thứ Tư mới chép xong, xuống lễ tân gửi fax thì suốt hai tiếng đồng hồ không sao gửi được, họ bảo đường truyền có vấn đề. 11 giờ trưa, hai chị em quyết định ra quán internet. Tôi chưa hề thạo việc sử dụng máy tính, dùng internet lại càng kém. Tôi đánh máy thẳng cả bài báo vào ô nội dung gửi email về địa chỉ của Thu Phương (con tôi) chứ không làm theo kiểu file đính kèm như bình thường. Bài không có dấu vì bên Thụy Điển không có phông chữ tiếng Việt, con tôi sẽ đánh dấu rồi mới chuyển cho Tòa soạn.
Mỗi giờ phải trả 60 cuaron, tương đương 8 USD. Đăng ký một giờ, đánh máy không xong; thêm nửa giờ nữa, vẫn không xong; thêm tiếp nửa giờ thì xong, nhưng xong rồi thì máy tính thông báo…mất sạch nội dung vừa đánh máy! Không có cách nào khôi phục được, chúng tôi lại phải hì hục làm lại từ đầu; tôi đọc, Huyền đánh máy thật nhanh. Cuối cùng, sau ba giờ đồng hồ vất vả như thế, bài báo của tôi cũng gửi được về Hà Nội theo đường email. Lúc này đã bốn giờ chiều, chúng tôi không ra hiệu ảnh gửi ảnh về đi kèm bài như đã định nữa vì rõ ràng hôm nay là ngày xấu (tôi mang theo máy ảnh kỹ thuật số nhưng lại quên không mang theo dây nối từ máy ảnh vào máy tính nên không thể gửi ảnh ở quán internet được)! 5 giờ chiều (ở Hà Nội là 11 giờ đêm ) tôi gọi ĐT về nhà, dặn con khi nhận được thì đánh dấu vào bài và chuyển ngay bài cho chị Nhật Minh- Trưởng Ban Thư ký Tòa soạn. 5 giờ30 sáng hôm sau tôi lại phải xuống tầng một của khách sạn check mail, biết chắc TP đã nhận được bài và đã xử lý được, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Lần đầu tiên và duy nhất cho đến nay tôi vào quán internet là như vậy. Nếu tôi tinh thông việc sử dụng máy tính và internet, chắc không đến nỗi long đong như thế, kéo theo cả Huyền cũng vất vả theo. Vất vả nhưng được đền bù: Khoa học và Đời sống là tờ báo đầu tiên đăng bài về sự kiện đoàn Việt Nam dự thi quốc tế ở Stockholm, Vnexpress cũng phải trích đăng từ KH&ĐS.
Bạn Huyền của tôi(tháng 8/2005. Stockholm)
Với các bạn Nam Phi, Nga va Litva sau Lễ trao giải (tháng 8/2005. Stockholm)