7 thg 11, 2008

Kiếm bộn tiền khi kinh tế khủng hoảng

JOHN PAULSON- NGƯỜI KIẾM BỘN TIỀN
KHI THỊ TRƯỜNG KHỦNG HOẢNG
Các tỉ phú trở thành tỉ phú là nhờ họ biết đầu tư đúng: đúng chỗ và đúng thời. Năm 2007, John Paulson, 51 tuổi, người New York, không nằm trong số các “ngôi sao” trong lĩnh vực tài chính từ trước tới nay lại nổi bật hơn cả về khả năng đầu tư của mình. Chính Quỹ đầu tư Paulson&Co của ông này đã kiếm được tới 3,7 tỉ USD trên thị trường Hoa Kỳ ảm đạm năm qua , bỏ xa những người đã có tên tuổi như George Soros (với Quantum Endowment Fund 2,9 tỉ USD), hoặc James Simons ( với Renaissance Technologies Corp. 2,8 tỉ USD)
Năm 2007, trong top 10 người làm ăn phát đạt nhất chỉ có 5 nhà quản lý kiếm được tiền tỉ. Ngoài Paulson, Soros và Simons như đã nêu trên còn có Philip Falcone (1,7 tỉ) và Kenneth Griffin (1,5 tỉ).
Vậy John Paulson là ai, và nhờ đâu mà ông ta có được 3,7 tỉ USD?
Giới báo chí thạo tin thực sự bối rối công nhận rằng người ta biết quá ít về ngôi sao tài chính mới nổi này.
Tốt nghiệp Trường Đại học Tổng hợp New York, nhận bằng MBA ở Harvard, cho đến năm 1994, John Paulson làm việc ở Ngân hàng Bear Stearns (là một đại gia ngân hàng cách đây không lâu mới bị phá sản ). Từ biệt Bear Stearns, 14 năm trước Paulson đã đứng ra lập quỹ đầu tư riêng là Paulson&Co với số vốn ban đầu chỉ có 2 triệu USD.
Mấy năm đầu, tăng trưởng của Quỹ diễn ra ở mức trung bình. Trước năm 2006, hầu như chưa ai biết đến công ty của Paulson ngoài một số chuyên gia; thậm chí trang Web của công ty chỉ có lời chào mừng bằng chữ màu đen trên nền màu xanh của tờ tiền, còn thì chẳng có thông tin gì công bố rộng rãi cho công chúng.
Những nhà đầu tư bí hiểm
Sự tăng vọt của Quỹ dưới sự lãnh đạo của Paulson diễn ra trong năm 2007. Năm đó, số nhân viên của công ty tăng lên thành 45 người, nhưng số vốn lại tăng lên gấp nhiều ngàn lần: tới 28 tỉ USD. 95% số tiền này là của những nhà đầu tư không muốn nổi tiếng (là những người đầu tư vào các lĩnh vực như quỹ hưu trí, các công ty bảo hiểm, ngân hàng). Mặc dù không thể không công nhận rằng Paulson thắng cuộc được là nhờ có trí thông minh hơn người và có tinh thần sẵn sàng bơi ngược dòng, nhưng ông ta sẽ không bao giờ thắng được nếu chỉ dựa vào sức lực và nguồn lực tài chính ít ỏi của mình. Để cho sự khủng hoảng thực sự xảy ra như dòng thác, thổi bay quả bóng thị trường cho vay thế chấp bất động sản ở Hoa Kỳ, dứt khoát phải có bàn tay của những tay chơi lớn. Nhưng danh tính của những con người ấy đến nay vẫn là ẩn số.
Làm cách nào mà Paulson thành đạt được như vậy?
Sự tiên đoán chính xác
Người ta cho rằng Paulson gần như là người đầu tiên dự báo về hiện tượng “bong bóng” của thị trường cho vay thế chấp cho khách hàng hạng hai (subprime mortgage maket) để mua bất động sản ở Mỹ. Tạp chí Phố Wall (Wall Street Journal) cho rằng mọi việc xảy ra dại thể như sau:
Từ năm 2005, Paulson đã nhận thấy những dấu hiệu cảnh báo trên thị trường bất động sản. Khi đó, các nhà phân tích của Công ty Paulson&Co “sục sạo” bằng tay theo đúng nghĩa đen của cụm từ đó hàng chục ngàn bản hợp đồng cho vay thế chấp để cố hiểu được giá trị thực của chúng – chính là vấn đề liệu các chủ sở hữu nhà có thể trả nợ được theo như văn tự thế chấp hay không.
Sau khi nghiên cứu kỹ, Paulson và các chuyên gia của ông nhận biết được những hợp đồng nợ nào sẽ được giải thế chấp một khi thị trường cho vay thế chấp sẽ xảy ra khủng hoảng. Trong thời kỳ thị trường phát đạt, để tạo sức hấp dẫn hơn đối với những hợp đồng cho vay thế chấp, Wall Street dùng một công cụ gọi là danh mục trái khoán (collateralised debt obligations, viết tắt là CDO). Bằng CDO, các khế ước thế chấp được chia thành từng khoanh khác nhau mang lại cho nhà đầu tư quyền và nghĩa vụ khác nhau, tạo cảm giác là chúng có độ rủi ro khác nhau. Đối với các nhà đầu tư, những người luôn muốn có sự bảo đảm rằng không có nợ xấu, Wall Street lại áp dụng một công cụ khác gọi là hoán đổi rủi ro tín dụng (credit-default swaps, viết tắt là CDS), cho phép các nhà đầu tư tự bảo vệ mình trước nguy cơ vỡ nợ, hoặc đầu cơ vào rủi ro vỡ nợ.
Paulson ngờ rằng, tính cởi mở của thị trường tín dụng và khả năng thanh toán lớn đã đánh giá quá sai những khế ước cho vay thế chấp. Sau đó- vào tháng 1/2006, khi một trong những công ty thế chấp lớn nhất Hoa Kỳ đồng ý thanh toán 325 triệu USD cho một hợp đồng vay dưới chuẩn (vay không đúng quy định- TH), Paulson càng tin chắc rằng sự cho vay không đúng quy định như thế đang trở nên phổ biến. Vào giữa năm 2006, ông ta lập ra quỹ rủi ro với số vốn chỉ có 150 triệu USD để một mình đánh cuộc chống lại thị trường thế chấp bất động sản đầy nguy hiểm. Ông mua những CDS mà các nhà đầu tư tự mãn tỏ ra coi thường bởi đánh giá chúng quá thấp, và ông đầu cơ giá xuống đối với các khoanh CDO. Cần nói rằng ông ta không vội vã chơi khi giá mới hạ chút chút. Quỹ của ông chỉ hành động khi thị trường chỉ còn thoi thóp, và chỉ cần một cú huých nhẹ là nó đổ vỡ ngay.
Vào thời điểm đầu cuộc chơi, thị trường nhà đất vẫn phát triển, và quỹ của Paulson bị thua thiệt, nhưng ông vẫn tiếp tục đầu tư vào sự đánh cuộc của mình, bảo rằng “vấn đề chỉ còn là thời gian”.Và ông tự giải toả stress cho mình bằng việc hằng ngày chạy bộ 5km trong công viên trung tâm New York.
Một điều thú vị là trong số những người đầu tư vào quỹ cơ hội chống lại thị trường thế chấp bất động sản của Paulson có cả một người bà con của nhà tỉ phú George Soros là Peter Soros. Anh này nói rằng thị trường đã đến mức phải có ai đó làm cho nó nổ tung lên, thậm chí cho dù có thể bị thua lỗ- và Paulson chính là cái người đó.
Phần thưởng cho sự kiên nhẫn
Vào cuối năm 2006, Quỹ Tín dụng Cơ hội của Paulson (Paulson’s Credit Opportunities Fund) lãi 20%; thế là ông lại lập thêm quỹ thứ hai.
Người ta đồn rằng trong quá trình tiến hành cuộc chơi đầu cơ hạ giá, Paulson rất sợ rằng có ai đó còn áp dụng chiến thuật của ông ta, cho nên sẵn sàng nổi xung nếu các nhà đầu tư cùng với ông lại đi chia sẻ chiến thuật này với người ngoài. Thậm chí ông còn dùng những phần mềm đặc biệt để những ai nhận được email của ông không thể gửi tiếp cho người thứ ba nào khác.
Đến khi người ta đánh giá lại các trái khoán cầm cố mà công ty ông đã mua với giá thấp kỷ lục, lợi nhuận của Paulson&Co trở thành khó tin: Quỹ Credit Opportunities Fund II lãi 350%. Còn Quỹ Credit Opportunities Fund I lãi tới 590%.
Chỉ riêng trong tháng 2/2007, cả hai quỹ nói trên đã đem lại lợi nhuận trên 60%.
Một phần số tiền kiếm được Paulson dùng làm từ thiện: dành cho chính những người mua nhà không có khả năng chi trả theo hợp đồng cho vay thế chấp. Tháng 10/2007, ông chuyển 15 triệu USD cho “Trung tâm người thuê nhà có trách nhiệm”. Trung tâm này thường giúp đỡ các gia đình bị đe doạ mất quyền mua nhà và mất cả chỗ ở. Nói chung, Paulson không tìm kiếm lợi nhuận từ những người không có khả năng chi trả tiền mua nhà bằng hợp đồng cho vay thế chấp, bởi những căn nhà mà ông đang ở hiện nay, ông cũng đã mua theo cách ấy 15 năm trước.
Tương lai tươi sáng?
Cách đây không lâu Paulson&Co lại thực hiện một bước đi bất ngờ: mời ông Alan Greenspan 82 tuổi, cựu Giám đốc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED), một trong những nhà kinh tế có uy tín nhất ở Hoa Kỳ, làm cố vấn.
Với sự trợ giúp của Greenspan, Paulson tính toán rằng nếu không đạt được thành công như năm 2007 thì chí ít cũng sẽ được gần bằng như thế.
Câu hỏi đặt ra là liệu ông ta có thực hiện được sự tính toán đó hay không, hay thành công của Paulson&Co sẽ mãi chỉ là thành công nhất thời?
Box: Top 10 những người kiếm tiền nhiều nhất trong năm 2007, khi nền kinh tế Mỹ bên bờ vực suy thoái.
TT
Họ và tên
Tên công ty
Tổng số tiền kiếm được năm 2007 (*)
1
John Paulson
Paulson & Co.
$3.7 tỉ
2
George Soros
Soros Fund Management
2.9 tỉ
3
James Simons
Renaissance Technologies Corp.
2.8 tỉ
4
Philip Falcone
Harbinger Capital Partners
1.7 tỉ
5
Kenneth Griffin
Citadel Investment Group
1.5 tỉ
6
Steven Cohen
SAC Capital Advisors
900 triệu
7
Timothy Barakett
Atticus Capital
750 triệu
8
Stephen Mandel Jr.
Lone Pine Capital
710 triệu
9
John Griffin
Blue Ridge Capital
625 triệu
10
O. Andreas Halvorsen
Viking Global Investors
520 triệu
(* ) Tính bằng đô la Mỹ, bao gồm cả tiền cổ tức và lãi vốn của họ
THU HIÊN (Tổng hợp)

1 thg 11, 2008

Hà Nội ngập lụt sau 24 năm

Mưa, mưa và mưa suốt từ đêm 30/10 cho đến tận bây giờ- 8h sáng Thứ Bảy, 01/11/08- vẫn chưa ngừng. Bên Khí tượng dự báo ngày mai sẽ còn mưa to hơn, nhiều hơn vì có đợt không khí lạnh mới. Không biết có đúng không, vì đợt mưa lớn kéo dài này họ đã không dự báo trước được, mặc dù lâu nay họ vẫn dự báo khá chính xác thời tiết hằng ngày.
Mưa làm cho cả ngày hôm qua Hà Nội xuất hiện vô vàn con sông nhỏ, ảnh hưởng xấu vô cùng đến công việc, học hành, sinh hoạt của bao nhiêu con người. Những con đường còn đi được thì tắc nghẹt, một số gia đình ở các khu tập thể phải “sơ tán” lên trú tạm các gia đình tầng trên, chợ búa không có thực phẩm bán như mọi ngày, v.v…Thậm chí hôm qua một bác sĩ trẻ (SN 1974) đã tử nạn vì ngã xuống con mương ở Mỹ Đình và bị cuốn đi (theo Dân Trí).
24 năm trước, năm 1984, Hà Nội cũng đã mưa như thế này trong 3 ngày liền; và cũng đã ngập lụt không kém. Khi đó, nhà tôi ở khu TT Trung Tự, ba mẹ tôi thì ở TT Kim Liên, cách khoảng gần 1km. Sắp xếp xong cho 2 con (8 tuổi và 6 tuổi), tôi cùng ông xã phải lội nước qua giúp ông bà kê cao đồ đạc, sắp xếp chỗ nằm vì nơi ông bà ở sát bên bờ hồ, nước tràn vào hết trong nhà. Rồi còn giúp nhau tìm cách ăn uống nữa- lương thực, thực phẩm thời ấy còn khó gấp vạn lần bây giờ. Con đường gần 1km từ Trung Tự sang Kim Liên ngập ngang bụng, có chỗ gần ngang ngực. Tôi phải có một cây gậy để dò đường mỗi khi qua đó, vừa đi vừa khua gậy phía trước để tránh lội vào chỗ hố sâu- dễ chết đuối như chơi!
Hơn hai chục năm, Hà Nội đã khác xưa nhiều lắm. Đẹp gấp bội phần, tiện nghi gấp bội phần, hiện đại gấp bội phần, nhưng dân số cũng phình ra quá nhiều, xe, máy, ô tô chi chít trên đường, máy điều hòa nhiệt độ thì không đếm xuể, luôn hút khí nóng trong các căn phòng xả ra đường phố; cho nên môi trường thay đổi theo hướng ô nhiễm ghê gớm, và hạ tầng không theo kịp với tốc độ phát triển xã hội. Thiên nhiên thì cứ làm cái việc của nó: mưa nắng thất thường, cộng thêm sự “trả thù con người của Thiên nhiên ” như người ta vẫn thường nói, thế là con người lại trở thành nạn nhân của Thiên nhiên. Thỉnh thoảng, nó nổi cơn thịnh nộ, “rùng mình”, hay “thổi gió”, hay “tè”…một phát, thế là con người trở nên như cái kiến, bị nó đè bẹp hàng trăm, ngàn, vạn không thương tiếc…
Xin copy vài tấm ảnh của Dân Trí hôm qua, 31/10, để ghi nhớ lại trận mưa lịch sử lần thứ hai trong đời tôi được chứng kiến.
Mưa, mưa và mưa suốt từ đêm 30/10 cho đến tận bây giờ- 8h sáng Thứ Bảy, 01/11/08- vẫn chưa ngừng. Bên Khí tượng dự báo ngày mai sẽ còn mưa to hơn, nhiều hơn vì có đợt không khí lạnh mới. Không biết có đúng không, vì đợt mưa lớn kéo dài này họ đã không dự báo trước được, mặc dù lâu nay họ vẫn dự báo khá chính xác thời tiết hằng ngày.
Mưa làm cho cả ngày hôm qua Hà Nội xuất hiện vô vàn con sông nhỏ, ảnh hưởng xấu vô cùng đến công việc, học hành, sinh hoạt của bao nhiêu con người. Những con đường còn đi được thì tắc nghẹt, một số gia đình ở các khu tập thể phải “sơ tán” lên trú tạm các gia đình tầng trên, chợ búa không có thực phẩm bán như mọi ngày, v.v…Thậm chí hôm qua một bác sĩ trẻ (SN 1974) đã tử nạn vì ngã xuống con mương ở Mỹ Đình và bị cuốn đi (theo Dân Trí).
24 năm trước, năm 1984, Hà Nội cũng đã mưa như thế này trong 3 ngày liền; và cũng đã ngập lụt không kém. Khi đó, nhà tôi ở khu TT Trung Tự, ba mẹ tôi thì ở TT Kim Liên, cách khoảng gần 1km. Sắp xếp xong cho 2 con (8 tuổi và 6 tuổi), tôi cùng ông xã phải lội nước qua giúp ông bà kê cao đồ đạc, sắp xếp chỗ nằm vì nơi ông bà ở sát bên bờ hồ, nước tràn vào hết trong nhà. Rồi còn giúp nhau tìm cách ăn uống nữa- lương thực, thực phẩm thời ấy còn khó gấp vạn lần bây giờ. Con đường gần 1km từ Trung Tự sang Kim Liên ngập ngang bụng, có chỗ gần ngang ngực. Tôi phải có một cây gậy để dò đường mỗi khi qua đó, vừa đi vừa khua gậy phía trước để tránh lội vào chỗ hố sâu- dễ chết đuối như chơi!
Hơn hai chục năm, Hà Nội đã khác xưa nhiều lắm. Đẹp gấp bội phần, tiện nghi gấp bội phần, hiện đại gấp bội phần, nhưng dân số cũng phình ra quá nhiều, xe, máy, ô tô chi chít trên đường, máy điều hòa nhiệt độ thì không đếm xuể, luôn hút khí nóng trong các căn phòng xả ra đường phố; cho nên môi trường thay đổi theo hướng ô nhiễm ghê gớm, và hạ tầng không theo kịp với tốc độ phát triển xã hội. Thiên nhiên thì cứ làm cái việc của nó: mưa nắng thất thường, cộng thêm sự “trả thù con người của Thiên nhiên ” như người ta vẫn thường nói, thế là con người lại trở thành nạn nhân của Thiên nhiên. Thỉnh thoảng, nó nổi cơn thịnh nộ, “rùng mình”, hay “thổi gió”, hay “tè”…một phát, thế là con người trở nên như cái kiến, bị nó đè bẹp hàng trăm, ngàn, vạn không thương tiếc…
Xin copy vài tấm ảnh của Dân Trí hôm qua, 31/10, để ghi nhớ lại trận mưa lịch sử lần thứ hai trong đời tôi được chứng kiến.
5 ảnh ngập lụt
1,2-Vẫn còn đi được- thế là xe xịn đấy
3-Nhân viên Cty Thoát nước bó tay ngồi nhìn nước ngập
4-Tát nước từ trong nhà ra ngoài
5-PS: Buổi chiều Thứ Bảy, thông tin còn cho biết thêm một số người chết do mưa đợt này nữa, trong đó có 2 người đàn ông chết trong chiếc xe ô tô bị ngập trong nước trên đường phố. Đây là ảnh chiếc ô tô đó.
(Nguồn: Dân Trí, 01/11/08)

29 thg 10, 2008

Những điều tai nghe mắt thấy

Chẳng mấy chốc mà đã gần 17 năm qua. Cuối tháng Năm vừa qua, tôi mới có dịp trở lại Moskva-thành phố có nhiều gắn bó liên quan đến học hành, công việc, tình hữu nghị, tình đồng nghiệp…của tôi.
Moskva - quen nhiều hơn lạ
Moskva đổi mới nhiều lắm. Nhiều công trình mới như công viên văn hóa to rộng, vành đai tàu điện ngầm mới… mà do ít thời gian quá, chúng tôi không thể ghé thăm, chỉ có thể ngồi trên xe ô tô dạo qua. Có rất nhiều công trình mới đang được xây dựng. Những quảng cáo tấm lớn, cực lớn, trên đường phố, ngay sát khu vực Hồng trường cho thấy văn hóa kinh doanh nay đã khác xưa nhiều lắm. Các hệ thống siêu thị của các tập đoàn bán lẻ lớn với vô số hàng hóa nhưng khá đắt đỏ nếu so với Việt Nam. Trước Quảng trường Đỏ có nhiều lính canh gác, kể cả lính cưỡi ngựa túc trực thường xuyên. Trên quảng trường bên cạnh Hồng trường nay có nhiều quầy hàng bán đồ lưu niệm, vui mắt và tấp nập. Và lạ nhất là có một người đóng giả Lênin, một người đóng giả chiến sỹ Hồng quân thời xưa sẵn sàng chụp ảnh kỷ niệm theo yêu cầu của khách…(Việc này thời Liên Xô không thể có được!)
Nhưng Moskva vẫn vậy:
Thành phố to, đẹp ; với những đường phố thênh thang mà hai bên đầy cây xanh; với những công trình kiến trúc đặc trưng như Điện Kremli và nhiều nhà thờ có chóp tròn hình củ hành; với Hồng trường có Lăng Lênin tôn nghiêm và hàng người dài dằng dặc xếp hàng thăm viếng mỗi ngày; với những con chim bồ câu dạn người, thong thả kiếm ăn quanh quẩn bên chân người ở các quảng trường, bởi chúng biết chúng được nâng niu nuông chiều, chẳng sợ bị ai bắt…
Công an cửa khẩu sân bay quốc tế vẫn vậy: Ngoại trừ hệ thống máy vi tính nối mạng thì khách Việt Nam có cảm giác công việc làm thủ tục xuất nhập cảnh ở đây ít đổi mới. Những vị công an cửa khẩu vẫn ít niềm nở, làm việc vẫn rề rà, hơi có tính cửa quyền của thời bao cấp. Thời gian chờ đợi làm thủ tục lâu hơn hẳn so với sân bay quốc tế Nội Bài và sân bay quốc tế nhiều nước khác từng qua khiến du khách Việt Nam có phần nản lòng, giảm bớt sự háo hức khi quay trở về chốn cũ. Nhưng rồi họ tặc lưỡi: cũng là một nét quen, chỉ khó chịu một chút thôi mà, ta sắp gặp bạn ta rồi, đó mới là điều đáng kể!
Con người Moskva đa phần vẫn vậy: Thật ấm lòng khi những người chúng tôi gặp gỡ và làm việc vẫn giữ nguyên lòng hiếu khách, tốt bụng, chân thành và rất yêu quý Việt Nam như cách nay mấy chục năm.
Đó là đội ngũ cán bộ Hội hữu nghị Nga-Việt, có vị Chủ tịch là Hiệu trưởng một trường đại học tư nhân khá lớn - Học viện Luật và Kinh tế, có địa chỉ tại số 23, Đường Varsava (Москва- Варшавское шоссе, д.23). Hội hữu nghị Nga-Việt có mối quan hệ chặt chẽ và thân tình với Hội hữu nghị Việt-Nga, góp phần không nhỏ cho việc gìn giữ và phát triển tình hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước, cho dù hoàn cảnh khách quan nhiều lúc thăng trầm.
Đó là vị tướng phòng không- không quân Anatoli Phillipovich Pozdeev, là Ủy viên Đoàn Chủ tịch Hội hữu nghị Nga-Việt. Vị cựu chiến binh này nay đã 78 tuổi, từng làm việc ở Việt Nam thời chiến tranh chống Mỹ. Biết có đoàn sang, ông tìm đến gặp bằng được. Ông hết lời ca ngợi khí phách, lòng quả cảm, nhân hậu của dân tộc Việt Nam, ca ngợi những chuẩn mực đạo đức chung mà lớp người như ông và chúng tôi đều trân trọng…Ông khoe rằng ông đang cùng với Hội hữu nghị Nga-Việt làm một cuốn sách ảnh rất lớn, chuẩn bị cho sự kiện Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Hội hữu nghị Nga-Việt sẽ được tổ chức trong năm nay.
Đó là những con người chúng tôi đã gặp ở Quỹ Hòa Bình Moskva. Bà Chủ tịch Slaseva L.P., năm nay đã ở tuổi tám mươi vẫn say sưa bàn công việc trong buổi gặp gỡ chớp nhoáng chỉ hơn một giờ đồng hồ. Bà rất quan tâm làm sao để phối hợp thật tốt các hoạt động cụ thể của Quỹ với Hội hữu nghị Việt-Nga. Các thành viên của Quỹ: ông Sorokin E.A., ông Mensov B.A., ông Rasokho V.A., bà Lukina N.S đều là những người rất thân thiện, mong được đến hoặc được trở lại Việt Nam…Họ bày tỏ tấm lòng chân tình của mình tới mức một thành viên trong đoàn VN vô cùng cảm động, hát tặng họ bài hát “Hãy để Mặt Trời luôn chiếu sáng” (“Пусть всегда будет Солнце”). Vậy là tất cả chủ lẫn khách cùng hòa giọng ca bài ca của con trẻ chứa đầy khát vọng hòa bình…
Đó là Trường Nội trú số 8 dành cho trẻ em mồ côi và trẻ đặc biệt khó khăn được Nhà nước Nga nuôi dạy. Hằng năm, Trường này và Hội hữu nghị Việt-Nga vẫn tổ chức cho các đoàn học sinh tham quan và nghỉ ngơi hoặc ở Việt Nam, hoặc ở Nga. Các em học sinh từng qua Việt Nam, nay được gặp lại chị Minh Hiền - người đã dẫn dắt các em ở Hà Nội - thì mừng rỡ khôn xiết, như được gặp người thân lâu ngày trở về…
Quan hệ Nga- Việt đang và sẽ phát triển mạnh mẽ.
Đó là nhận định của Đại sứ Việt Nam tại Liên Bang Nga Bùi Đình Dĩnh. Ông cho chúng tôi biết:
Nước Nga hiện nay khá ổn định và phát triển mạnh mẽ. Năm 2007 nước Nga đã vượt Pháp và Italia về thu nhập quốc dân và đứng thứ 7 thế giới. Chính trị ổn định, kinh tế liên tục phát triển mạnh (2007 tăng 8,1%). Bạn đang phấn đấu để tới năm 2020 sẽ đứng trong số top 5 nền kinh tế lớn nhất thế giới.
Theo Đại sứ, nước Nga vẫn luôn là người bạn chân thành, tin cậy hàng nhất của Việt Nam. Mặc dù văn hóa kinh doanh của các doanh nghiệp hai bên còn khác nhau, nguyện vọng hợp tác kinh doanh của họ chưa phù hợp nhau, họ còn biết quá ít thông tin về nhau, việc thanh toán, vận chuyển và hàng rào thuế quan của hai bên còn nhiều bất cập… nhưng quan hệ kinh tế thương mại giữa hai nước đang ngày một tăng. Tháng 11.2007 lần đầu tiên có đoàn lớn các nhà doanh nghiệp Nga, với 98 doanh nghiệp trong đó có hơn 10 người là tỉ phú, đã đi chuyên cơ sang Việt Nam tìm hiểu cơ hội kinh doanh, đầu tư. Sau đó nhiều người đã trở lại Việt Nam và có các dự án đầu tư hoặc liên doanh với đối tác Việt Nam. Gần đây giao lưu giữa các doanh nghiệp Nga-Việt trở nên nhộn nhịp.
Tiếng Nga một thời là ngoại ngữ chủ chốt ở các trường của Việt Nam thì nay đã không còn vị thế đó nữa. Để khắc phục khó khăn về ngôn ngữ nhiều khi là rào cản trong mối quan hệ, tới đây phía bạn sẽ hỗ trợ thành lập hai Trung tâm tiếng Nga và văn học Nga để quảng bá và đào tạo tiếng Nga ở Việt Nam.
Một đại sứ năng động
Cá nhân Đại sứ có hoài bão lớn để xây dựng mối quan hệ Nga-Việt. Ông có những hoạt động thiết thực, cụ thể để thúc đẩy quan hệ kinh tế-thương mại, đầu tư, văn hóa và du lich giữa hai nước. Ông luôn nắm bắt thật nhanh những lĩnh vực nào có thể tạo ra mối quan hệ hợp tác hai bên và tìm cách thúc đẩy để hợp tác, như dầu khí, xuất nhập khẩu ( thủy sản, may mặc, giầy da, đồ gỗ, chè, cà phê ..) và du lịch. Ông quan tâm hỗ trợ cho cộng đồng người Việt ở Nga trong cư trú, làm ăn, kinh doanh góp phần củng cố và phát triển quan hệ giữa hai nước. Ông khuyến khích, vận động và hỗ trợ việc đưa các bác sĩ đông y giỏi Việt Nam đến Nga chữa bệnh hoặc phát triển nhà hàng Bếp Việt ở Nga...
Đại sứ Dĩnh rất quan tâm việc tập hợp đội ngũ doanh nhân Việt Nam làm ăn ở Nga. Hiệp hội các Doanh nghiệp Việt Nam tại Nga được thành lập từ 1993, nhưng do ít doanh nhân thành đạt tham gia và hoạt động không hiệu quả, nên từ 2005 đã ngừng hoạt động. Nay, Đại sứ trực tiếp gặp các nhà doanh nghiệp hàng đầu vận động, thuyết phục họ xây dựng, củng cố lại Hội doanh nghiệp, đoàn kết để cùng nhau hợp tác phát triển sức mạnh doanh nhân Việt Nam ở Nga, vừa gây dựng và phát triển tiềm lực của mỗi người, vừa xây dựng một cộng đồng đoàn kết, vững mạnh và thân thiện ở nước bạn. Ngày 19.1.2008 Hội doanh nghiệp Việt Nam được tái thành lập và lần đầu tiên có sự tham gia của tất cả các doanh nghiệp Việt Nam hàng đầu ở Nga. Cách tập hợp, theo như ông cho biết, cũng khá khác người: Doanh nghiệp vào Hội không phải chỉ để tìm kiếm quyền lợi mà trước hết phải coi đó là nghĩa vụ. Đảng, Chính phủ và nhân dân đã đưa họ đi học tập, đã xây dựng quan hệ tốt đẹp với nước Nga, trong nước chính trị ổn định, kinh tế phát triển ..tất cả các điều đó đã tạo môi trường cho các doanh nghiệp làm ăn kinh doanh thuận lợi. Vì vậy họ phải có hoạt động đóng góp cho sự phát triển quan hệ hữu nghị, hợp tác kinh tế-thương mại giữa hai nước. Chính vì thế, ngoài mức hội phí chung, ông đề nghị quy định thêm “lệ phí trách nhiệm” đối với người tham gia Ban chấp hành Hội, chức vụ càng cao phải đóng “lệ phí trách nhiệm” càng cao; chẳng hạn Chủ tịch Hiệp hội đóng thêm “lệ phí trách nhiệm” là 15.000USD/năm, Phó chủ tịch-10.000USD/năm; Ủy viên Ban Chấp hành- 5.000USD/năm. Đại hội đã nhất trí và Hội đã có nguồn kinh phí để hoạt động năng động hơn, hiệu quả hơn.
Thời gian thật ít, chỉ vỏn vẹn có hai ngày, nhưng những gì chúng tôi được mắt thấy tai nghe đem lại niềm tin sâu sắc rằng: rồi quan hệ Việt-Nga sẽ nhanh chóng được tăng cường. Trong lòng người dân Việt Nam, nước Nga của Lênin vĩ đại vẫn luôn là một quốc gia hùng mạnh, là một người bạn lớn. Trong lòng nhân dân Nga, Việt Nam vẫn là biểu tượng của lòng dũng cảm, kiên cường, của lòng bạn bè thủy chung, chân tình… Những nhân tố đó là nền tảng cơ bản, vững chắc cho tình hữu nghị có chiều sâu bền chặt.

Trở lại sau 17 năm (phón sự ảnh)

Đường phố Moskva đầy cây xanh
Chim bồ câu đủng đỉnh bên người
Những trảng cỏ hoa tô điểm cho thành phố
Tranh thủ sưởi nắng bên Hồng Trường
Ngày xưa chưa hề có những quầy hàng lưu niệm ngoài trời như thế này ngay cạnh Hồng Trường
Lenin giả bảo Hồng quân giả: "Chắc bà này sẽ không trả tiền phí chụp ảnh chung với chúng mình mất thôi!" (Hì hì. Hết tiền mất rổi.Cảnh ngoạn mục thế này mà không chớp hình kỷ niệm cũng phí! Đành đứng xa xa mà chụp vậy.)
Phóng sự ảnh này minh họa cho bài "Những điều tai nghe mắt thấy".

Dư âm chua dứt

Lâu rồi mới có được một buổi sáng rảnh rỗi, dành hoàn toàn để ngồi với blog. Nhờ thế mới post được bài và ảnh về Moskva và Minsk- dư âm chưa dứt của chuyến đi nước ngoài thú vị nhất trong mấy chục năm qua.
Chuyến đi này là đi để cảm nhận cho riêng mình, không phải đóng vai “long trọng viên”, không bị áp lực trách nhiệm đè nặng, không phải lo kết hợp làm kinh tế cứu nhà như ngày trước. Cho nên thực sự được relax. Cho nên có nhiều ảnh, nhiều entries cho blog, nhưng thời gian cứ bị chia sẻ vì hết việc này đến việc nọ, chủ yếu là việc gia đình, thành ra không thể làm luôn một lúc được. Thôi thì đành “rả rích” vậy.
Bài về Moskva “Trở lại sau 17 năm- Những điều mắt thấy tai nghe” và loạt ảnh cho nó cũng hôm nay mới post được lên blog kia (http://360.yahoo.com/thienluong05), mặc dù viết xong đã lâu. Mời mọi người ghé xem.
Và có vài cái ảnh nghịch ngợm một chút, post lên đây cho mọi người xem nhé; “Mua vui cũng được một vài trống canh”.

Bé ngủ ngon nhé, mẹ còn chạy đi nhặt hàng (trong siêu thị Ashan- Moskva)
Ông chồng này quả là ...ngoan: bế con chờ vợ trong siêu thị. Ủ con kín mít, nhưng rất hãnh diện...
Bữa sáng trên tàu hỏa. Những chiếc bánh quy to cộ, và cốc nước chè đen được đựng trong những chiếc đế cốc rất đặc trưng, chỉ thấy có ở các nước thuộc Liên Xô ngày xưa.
Tôi có phải nhạc công không nhỉ?...
...Và tôi lại còn muốn tham gia đội đua mô tô phân khối lớn nữa chứ!!! Thật là một kẻ chẳng biết lượng sức mình!!!

21 thg 10, 2008

Nghĩ một chút nhân 20/10

Tự nhiên năm nay ngày 20/10 lại trở thành ngày được quan tâm một cách thái quá: hoa tăng giá (các báo đăng thế; và buổi chiều trên đường về thấy nhiều anh, nhiều chị có những bó hoa trên xe máy); về nhà, cũng thấy một bó hoa tặng 20/10, một người thuộc phái mạnh tặng chung cho phái yếu của cả nhà, vốn chiếm tới 75% dân số trong toàn gia đình! Buổi tối, Hà Nội tắc đường đến …hoảng loạn! (Theo mô tả của “Dân Trí”, chứ tối rồi thì tôi có ra đường đâu mà biết!)
Thế là ngoài ngày 8/3, phụ nữ Việt Nam lại có thêm một ngày 20/10 nữa, trong số 365 ngày của năm! Mà như vậy, nếu dùng ngôn ngữ thống kê và báo cáo thì số ngày phụ nữ VN được quan tâm đặc biệt đã tăng thêm…100%!
Nhưng ở đâu, ở thời nào thì phụ nữ vẫn là phụ nữ. Trên đôi vai các em, các chị, các bà vẫn là gánh nặng gia đình với bao nỗi lo toan, từ những việc nhỏ li ti cho đến những vấn đề to tát, nhiều khi quyết định sự tồn tại hay tan rã của cả một gia đình.
Phái mạnh- hôm nay hay ngày mai, lúc này hay lúc khác có thể họ ca tụng mình đấy, nhưng trong con mắt họ, mình vẫn luôn là loại “đàn bà con gái trong nhà”, là loại nông cạn “như cơi đựng trầu” mà thôi. Và chúng ta- những người phụ nữ- cần tỉnh táo để nhận biết như thế.
Giá như trong ý thức của phái mạnh- là phái chính đang quản lý và điều hành xã hội, là phái vẫn được hưởng mọi đặc ân và đặc quyền trong từng gia đình- phụ nữ cũng được đánh giá tăng lên 100% như thế thì tốt biết bao! Cái phụ nữ cần chính là điều đó; điều đó phải được hiện diện hàng ngày, trong từng lời ăn tiếng nói, trong từng việc làm, trong từng quan hệ ứng xử, trong từng chế độ chính sách, chứ không phải chỉ có hoa mừng và lời chúc tụng trong 1-2 ngày trong năm, phải không, các bạn nữ của tôi?

21 thg 9, 2008

Xử thế cách ngôn

Những câu cách ngôn dưới đây đã giúp tôi rất nhiều trong cuộc sống. Những lúc băn khoăn, những lúc rối lòng, tôi lại giở cuốn sổ ghi những câu này, có nhiều khi tìm được thứ mình cần, cần cho một thái độ , cần cho một quyết định…
Tôi không nhớ mình đã thu thập chúng từ đâu, cũng không biết hết tác giả những câu chí lý ấy là người ra sao, nổi tiếng hay không nổi tiếng…; ghi lại khi thấy phù hợp, khi thấy nên có nó, vậy thôi.
1. Người ta mà bỏ được những thứ khôn vặt thì mới khôn lớn được.
2. Chớ khinh việc nhỏ: lỗ thủng nhỏ cũng đủ chìm thuyền, con sâu nhỏ cũng đủ hại mạng.
Quan Doãn
3. Người quân tử, ta nên thân, song cũng không nên quá chiều mà ra phụ họa;
Kẻ tiểu nhân, ta nên tránh, nhưng cũng không nên ruồng rẫy mà hóa thù hằn.
Hàm Quang
4. Đừng làm cho ai mất mặt…
?
5. Đừng lấn kẻ đối phương vào nước đường cùng. Cùng quẫn ắt làm liều.
?
6. Có của cải mà để không kín đáo là gợi kẻ trộm đến.
Kinh Dịch
7. Mặt Trời đứng bóng thì xế;
Mặt Trăng đã tròn thì khuyết;
Vật gì thịnh lắm thì suy.
Thái Trạch
8. Chẳng nên “bới lông tìm vết”
Hàn Phi Tử
9. Ngu độn thì người ta chê cười;
Thông minh thì người ta ghét bỏ và ngờ vực;
Thông minh mà biết làm như ngu, mới thật là khôn kín.
Lữ Khôn
10. Nhã quá, hóa ra dễ bị lờn,
Nghiêm quá, thì không ai thân.
Gia Ngữ
11. Người mẹ hiền quá hay có con hư.
Danh Thiết Luận
12. Không nên mưu việc lớn với kẻ nói nhiều.
Văn Trung Tử
13. Yên ổn, đừng quên lúc nguy khốn;
Bình trị, đừng quên lúc loạn li.
Gia Ngữ
14. Kẻ biết người, là người khôn
Kẻ biết mình, là người sáng.
Lão Tử
15. Đã sáng, lại khôn, mới giữ được thân.
Kinh Thi
16. Phàm việc chi, nên giữ lại chút nhơn tình, hầu ngày sau dễ thấy mặt nhau
?
17. Nước trong quá thì không có cá
Người xét nét quá thì không có bạn.
?
Water Texture
18. Trong đạo xử thế, biết trách mình là người khôn, chỉ trách người là người vụng.
?
19. Nói chuyện, chớ châm chọc để người ta buốt;
Nói đùa, chớ cạnh khóe để người ta đau.
?
20. Đang khi vui mừng chớ có nói nhiều.
?
21. Loạn sinh ra bởi lời nói
Kinh Dịch
22. Người miệng nói khéo quá, tất là người ít nên tin.
Hàn Thi
23. Trong họa, phúc thường mọc sẵn;
Trong phúc, họa thường núp sẵn.
Lão Tử
24. Ai có cái phúc lạ thường, tất cũng có cái họa lạ thường.
Liệt nữ truyện
25. Lễ nhiều, nói ngọt…là mồi nhử ta.
Tả Khưu Minh
26. Yêu ai, cũng nên biết điều dở của người ấy;
Ghét ai, cũng phải biết điều hay của người ấy.
Lễ Kỳ
27. Xưa nay, người tài giỏi mà bại hoại là vì tính kiêu.
Tăng Quốc Phiên
28. Việc nhỏ mà không nhịn đặng ắt hư việc lớn.
Luận Ngữ
29. Kẻ có tính hay hồ nghi, chớ cùng toan việc lớn.
Kinh Viễn
30. Gỡ chỉ rối, không nên nóng nảy.
Cung Toại
31. Khí, kiêng nhất là hung hăng
Tâm, kiêng nhất là hẹp hòi
Tài, kiêng nhất là bộc lộ.
32. Biết người ta dối, không thèm nói ra miệng,
Phải người ta khinh, không thèm giận ra mặt
Như thế thì ý vị vô cùng mà thu dụng cũng vô cùng.
Súc Đức Lục
33. Việc đáng làm thẳng tay mà không dám thẳng tay, thường dễ bị hại.
Hán Thư
34. Quen biết sơ sài mà nói câu thân thiết, thế là người ngu.
Thôi Nhân
35. Việc sắp xảy ra mà ngăn được
Việc đương xảy ra mà cứu được
Việc đã hỏng mà vớt lại được
Thế là người có quyền biến, có tài năng.
Nhưng,
Chưa có việc mà biết việc sắp đến
Mới có việc mà biết việc sau sẽ như thế nào
Định việc mà biết việc sau sẽ xảy ra như thế này thế kia
Thế là người biết lo xa, người có kiến thức.
Lữ Khôn
36. Tự mình không biết mình là một điều hại lớn.
Lã Thị Xuân Thu
37. Đối với người ích kỷ thì chả còn có gì là thiêng liêng cả.R. Offner

17 thg 9, 2008

Tác giả "Harry Potter" nói với bạn trẻ

Ảnh bà tác giả

Đầu tháng 5/2008, J.K. Rowling, tác giả cuốn sách nhiều tập Harry Potter bán chạy nhất thế giới, đã có buổi nói chuyện tại cuộc gặp thường niên của Hội nam sinh Trường Harvard.
Bài nói chuyện có tựa đề “Lợi ích phụ của thất bại và tầm quan trọng của khả năng tưởng tượng”.
Dưới đây là phần trích đăng bài nói chuyện đó của bà.

“Tôi thực sự đã nát óc và âu lo cho những điều sẽ nói với các bạn ở đây hôm nay. Tôi tự hỏi mình rằng thời còn đi học tôi từng mong muốn hiểu được những gì , và những bài học quan trọng nào tôi đã thu lượm được trong 21 năm qua kể từ ngày đó đến nay.
Và tôi đã có hai câu trả lời cho những câu hỏi đó. Trong cái ngày tuyệt diệu này, khi chúng ta cùng nhau tụ họp ở đây để kỷ niệm thành tích học tập của các bạn, tôi quyết định sẽ nói với các bạn về những lợi ích của sự thất bại. Và vì các bạn đang đứng trước ngưỡng cửa của cái mà đôi khi người ta gọi là “cuộc sống đích thực”, tôi muốn ngợi ca tầm quan trọng có tính quyết định của khả năng tưởng tượng.
Nhìn lại thời khi tôi là cô sinh viên mới tốt nghiệp 21 tuổi, tôi mảnh dẻ, yếu ớt , thiếu kinh nghiệm hơn nhiều so với người phụ nữ 42 tuổi là tôi bây giờ. Một nửa cuộc đời tôi trước đây; tôi đã phải đấu tranh rất nhiều giữa việc theo đuổi hoài bão của mình hay nghe theo những điều mà những người ruột thịt nhất kỳ vọng ở tôi.
Tôi thì tin chắc rằng điều duy nhất mà tôi muốn làm trên đời này là viết tiểu thuyết. Nhưng cha mẹ tôi lại cho rằng đầu óc tưởng tượng thái quá của tôi chỉ dẫn đến những sở thích riêng, sau này chẳng thể dùng để thế chấp mua nhà hay đảm bảo cho có lương hưu.
Cha mẹ tôi muốn tôi có được bằng cấp nghề nghiệp nào đó, còn tôi lại muốn nghiên cứu văn học Anh.
Tôi muốn mở ngoặc nói rõ rằng không phải là tôi trách cứ gì cha mẹ tôi về quan điểm của ông bà. Sẽ có một ngày phải chấm dứt việc trách cứ cha mẹ bạn về việc họ đã lái bạn vào hướng đi sai; đó là khi bạn đủ lớn để tự điều khiển lấy cuộc đời của bạn, trách nhiệm đó là của bạn. Hơn nữa, tôi không thể phê phán cha mẹ tôi về việc ông bà luôn mong rằng tôi sẽ không bao giờ bị nghèo đói…Sự nghèo đói làm người ta sợ hãi, căng thẳng, đôi khi chán nản; nghèo đói có nghĩa là có vô vàn sự nhục nhã ê chề, muôn vàn vất vả gian nan. Thoát ra được khỏi nghèo đói bằng những nỗ lực của chính bạn quả là một thứ mà bạn có thể tự hào, nhưng coi nghèo đói là lãng mạn thì chỉ những kẻ ngu xuẩn mới làm như thế.
Ở độ tuổi các bạn, điều tôi sợ nhất không phải là nghèo mà là sự thất bại.
Chỉ bảy năm sau ngày tốt nghiệp đại học, tôi đã chịu một thất bại mà có thể viết thành một thiên tiểu thuyết. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi khác thường của tôi đã tan vỡ; tôi trở thành một người thất nghiệp, một bà mẹ cô độc, nghèo vào loại nhất nước Anh hiện đại, chưa kể còn là người vô gia cư. Những nỗi lo sợ của cha mẹ đã xảy ra đối với tôi…; và so với bất kỳ tiêu chí thông thường nào thì tôi cũng là kẻ thất bại lớn nhất mà tôi từng biết.
Nhưng chính thất bại đã đem lại cho tôi sự an bình nội tâm mà tôi không bao giờ có được những khi thi đỗ. Thất bại đã dạy tôi những điều về chính bản thân mà tôi không thể học được bằng cách khác. (Nhờ bị thất bại*) tôi phát hiện thấy mình có một ý chí thật mạnh mẽ, và tôi còn là người kỷ luật hơn mình tưởng; tôi cũng khám phá ra rằng tôi có được những người bạn giá trị hơn cả ngọc ngà châu báu.
...
Vì sao tôi lại muốn đề cập đến những lợi ích của thất bại? Đơn giản là vì thất bại có nghĩa là sự bóc trần (cho ta thấy*) những cái không cần thiết. Tôi chấm dứt những đòi hỏi bắt bản thân mình phải là cái gì đó khác với chính mình, và tôi bắt đầu hướng mọi nỗ lực của mình để hoàn thành chỉ những việc nào có ý nghĩa quan trọng đối với bản thân tôi. Nếu tôi luôn thành công với mọi việc, có thể tôi sẽ không bao giờ quyết tâm giành thắng lợi trên một “đấu trường” mà tôi tin là mình đích thực thuộc về nó. Tôi đã được tự do, bởi tôi đã nhận biết được đâu là nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Và tôi vẫn sống, tôi có một cô con gái rất mực yêu chiều, tôi có một chiếc máy chữ cũ kỹ và một ý tưởng lớn. Như vậy, cái đáy khắc nghiệt kia đã trở thành nền tảng vững chắc để tôi tạo dựng lại cuộc sống của mình.
Có thể các bạn chưa từng thất bại bao giờ như tôi, nhưng một vài sự thất bại là không tránh khỏi trong cuộc sống. Không thể có cuộc sống mà không thất bại bao giờ, chỉ trừ phi bạn sống quá cẩn trọng đến mức bạn có thể chẳng sống vì cái gì cả; trong trường hợp ấy, bạn lại thất bại như một kẻ vỡ nợ.
...
Không giống các loài sinh vật khác trên hành tinh này, con người có khả năng nghiên cứu và thấu hiểu mà không cần trải nghiệm. Họ có thể hiểu được ý nghĩ của người khác, có thể hình dung mình ở vào vị trí của người khác.
Tất nhiên, đây là một thứ quyền năng, cũng giống như ma thuật tưởng tượng đã khắc sâu vào tâm trí tôi; quyền năng đó là trung tính. Con người có thể sử dụng khả năng ấy để thao túng hoặc chế ngự (bản thân mình và người khác hoặc hoàn cảnh*) hay để thấu hiểu hoặc cảm thông được càng nhiều càng tốt.
Có nhiều người không bao giờ thích luyện tập óc tưởng tượng. Họ lựa chọn cách yên vị trong vòng ranh giới những gì họ đã trải nghiệm, chứ không đời nào lại chịu khó ngạc nhiên rằng tại sao điều này điều nọ sinh ra lại không giống so với bình thường. Họ có thể từ chối nghe những tiếng thét hoặc từ chối nhìn sát vào tận bên trong những chiếc giỏ; họ có thể đóng kín tâm hồn và trái tim trước mọi sự đau khổ, miễn là những thứ đó không động chạm đến cá nhân họ; họ không cần biết.
Tôi đã có thể thèm muốn cách sống ấy của họ, ngoại trừ việc tôi không nghĩ họ lại gặp ít ác mộng hơn tôi. Việc lựa chọn sống trong những không gian chật hẹp có thể làm người ta mắc chứng sợ chỗ đông người; và điều đó đem lại sự sợ hãi riêng. Tôi cho rằng những con người không hoàn thiện (nguyên văn: “monster”; một trong những nghĩa của từ này là “quái thai”, tôi tạm dịch là “người không hoàn thiện”- TH) mới cố tình không chịu sáng tạo. Họ thường hay sợ hãi hơn.
Thêm vào đó, những ai lựa chọn cách sống vô cảm có thể thực sự trở thành quỷ dữ. Với một hành động xấu xa từng xảy ra, thông qua sự thờ ơ của chúng ta, chúng ta đang thông đồng với nó ”.

THU HIÊN
(Theo Harvardmagazine)

------------------
* Những chỗ in nghiêng trong ngoặc đơn kèm theo dấu sao là người dịch thêm vào để dễ hiểu hơn.

12 thg 9, 2008

MUỐN GIÁO DỤC THÀNH CÔNG- HÃY TRẢI NGHIỆM THỰC TẾ

Bài và ảnh: THU HIÊN
Đây là lần thứ hai,Trường Trung học Trinity, thành phố New York gửi học sinh đến Việt Nam theo chương trình Homestay của Hội Việt- Mỹ. Chín học sinh Mỹ chia nhau sống với các gia đình Việt Nam ở Hà Nội, Đà Nẵng và Tp Hồ Chí Minh, mỗi nơi vài ba ngày. Từ đó, các em hàng ngày hoặc đi lao động ở một cơ sở nào đó, hoặc đi tham quan du lịch các địa danh lịch sử, danh lam thắng cảnh…
Buổi lao động ý nghĩa…
Làng Hữu nghị ở Vân Canh- Hà Tây là nơi nuôi dưỡng trẻ em Việt Nam- nạn nhân chất độc da cam. Làng được một cựu binh Mỹ (từng tham gia chiến tranh ở VN) bỏ tiền xây dựng và bảo trợ.
Ngày mà các học sinh Trường Trung học Trinity đến đây lao động, hôm trước trời vừa mưa to ngập cả lối vào các nhà trong làng, kể cả nhà T3 là nơi các em phải cạo tường, quét sơn lại các phòng ở cho dân cư của làng. Để vào được nhà, người ta phải bắc cầu thang sắt.
Đến nơi, các em khẩn trương bắt tay ngay vào công việc. Bụi mù mịt do phải dùng giấy nhám cạo tường cũ. Rồi mùi sơn nồng nặc, sơn bắn tung tóe cả vào quần áo, chân tay các em…Mọi người chăm chỉ làm từ sáng tới trưa, mồ hôi thấm đẫm mặt mũi, quần áo… Nhưng mà vui.
Tôi hỏi Julia Mounsey, người gầy nhỏ nhất trong số học sinh nữ:
- Làm việc thế này là nặng đấy; em có mệt không?
- Hơi mệt nhưng không sao đâu ạ- em trả lời.
- Trường em có hay tổ chức các chuyến đi nước ngoài kiểu này không?
- Có. Ví dụ hè năm ngoái em tham gia đoàn đi Nam Phi, cũng đến thăm và làm việc tại một trường nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật như ở đây.
Một số cư dân nhỏ của làng, dù bị thiểu năng trí tuệ, vẫn tỏ ra rất quen thuộc với khách nước ngoài. Các em tự đến bắt tay, chào hỏi khách. Em trai tên là Hòa, 20 tuổi mà trông chỉ như trẻ lên mười với khuôn mặt của người bị bệnh down, còn tặng khách các bức tranh do chính em vẽ , rồi lại dạy khách những động tác đánh võ oai hùng không rõ em học được từ khi nào, làm các bạn học sinh Mỹ như quên đi khoảng cách, cười đùa vui vẻ cùng nhau…Cô giáo Alison khen với tôi: “Cậu bé này là người thông minh và tốt bụng”. Trong lời khen ấy, tôi cảm nhận được lòng chân thành, thương cảm mà cô giáo Mỹ này dành cho các em Việt Nam ở Làng Hữu nghị.
Cùng với thầy trò trường Trinity chỉ trong mấy giờ đồng hồ không hề hẹn trước, tôi nhận thấy họ là một cộng đồng khá bình đẳng. Hai thầy cô giáo đồng trưởng đoàn rất quan tâm đến học sinh; lên xe ô tô là họ hỏi ngay các em có mệt không (vì mới là ngày thứ hai tới Việt Nam, do lệch múi giờ, do thời gian đi lại khá sít sao), hỏi từng em đã có được bao nhiêu anh chị em kết nghĩa người Việt trong các gia đình mà các em ở…Các em trò chuyện với thầy cô cũng rất thoải mái, không có chút gì gò bó. Khi cạo và sơn tường, cả thầy và trò đều làm việc cật lực như nhau; và họ cùng nhau làm việc như thế trong 3 ngày ở Làng Hữu nghị…
…Và phương châm giáo dục của Trinity
Sau chuyến đi, cô giáo Alison Distefano, đồng trưởng đoàn , sinh năm 1975, viết thư cho tôi:
“Chúng tôi thực sự thích thú thời gian ở Việt Nam. Đó là một đất nước tươi đẹp với những con người chu đáo và chân thành. Cả đoàn chúng tôi đã ý thức được tốt hơn về những gì đã xảy ra trong chiến tranh và những gì cần phải xảy ra hiện nay. Tôi cho rằng những chuyến đi như thế này rất quan trọng đối với các thế hệ trẻ của Hoa Kỳ. Chiến tranh là một điều gì đó mà học sinh chỉ đọc thấy và nghe thấy. Sau khi được tham quan các bảo tàng chiến tranh, được trèo lên núi đá và khám phá địa đạo Củ Chi, bạn cảm thấy gắn bó sâu sắc hơn với giai đoạn này của lịch sử. Lịch sử trở nên sống động. Sự trải nghiệm như thế không thể có được nếu chỉ ngồi trong lớp học.
Đây là năm thứ hai Trường Trinity chúng tôi cử đoàn tới Việt Nam.
Tôi hi vọng tới đây việc đó sẽ được tiếp tục. Sự trải nghiệm thực tế thế giới xung quanh là một trong những yếu tố chính để giáo dục thành công.
Trường chúng tôi vẫn tổ chức các chuyến đi khác nữa. Ví như Câu lạc bộ tiếng Pháp đi Montreal, Câu lạc bộ tiếng Tây Ban Nha thăm Puerto Rico. Chúng tôi cũng thường xuyên tổ chức cho học sinh tham quan các viện bảo tàng và các cuộc triển lãm ngay trong thành phố New York”
Trong “tuyên ngôn” của Trường Trinity, phương châm giáo dục của trường được nêu như sau:
“Đối thoại giữa học sinh và giáo viên là tâm điểm của Trường chúng tôi; tất cả những gì chúng tôi cần làm là tạo lập và nuôi dưỡng mối quan hệ đó. Chúng tôi thách thức tư duy, thắp lửa cho óc tưởng tượng, và rèn luyện cơ thể cho các bạn trẻ mà chúng tôi được giao phó; mở rộng cuộc sống tinh thần của các em nhằm tăng cường khả năng tôn trọng lẫn nhau và tự tôn trọng mình. Chúng tôi có ý định chuẩn bị cho các em học được cách tự tin, thư thái trong cuộc sống và truyền cho người khác phong cách đó một cách hào phóng và vui vẻ.”
“…Chúng tôi cần phải chỉ cho học sinh thấy làm cách nào để là đồng nghiệp và bạn bè của nhau, để chiếm được lòng kính trọng và tình yêu mến từ người khác. Chúng tôi cần dẫn dắt các em biết phân biệt cái tốt với cái xấu, và khi đó, các em sẽ tự làm những điều đúng đắn; nhờ thế, các em sẽ trở thành những công dân gương mẫu và dũng cảm.”
Qua việc Trường đưa các em đi thực tế tận Việt Nam xa xôi, qua lời thư của cô giáo Alison Distefano, qua phương châm giáo dục của nhà trường được ghi thành văn bản như trên, thiết nghĩ việc bình luận thêm về sự giáo dục học sinh của trường Trinity là không cần thiết.
Lên đường từ 105A Quán Thánh
Cạo tường. Bụi mù ...
Bên phải là cô giáo Alison.
Sơn cửa. Mùi sơn không dễ chịu...
Các bạn nam rất tích cực...
Em Hòa tặng tranh mình vẽ cho các bạn Mỹ- biểu hiện tình hữu nghị đặc biệt giữa hai thế hệ trẻ, một bên là nạn nhân của lớp cha anh của bên kia. Những đứa trẻ này đều không có tội tình gì...

4 thg 9, 2008

Dân mình lành thật

Tăng-giảm và buồn vui:
Xăng đột ngột tăng từ 14500đ lên 19000đ, làm mọi người ngơ ngác, hơi pha chút phẫn nộ. Rồi xăng giảm từ 19000đ xuống 18000đ- mọi người mừng. Giảm tiếp xuống 17000đ- mọi người vui thật sự; và cái sự giảm giá ấy có vẻ như được báo chí ngợi ca, bằng bình luận và bằng lời chứng thực của những người được phỏng vấn.
Mọi người hình như quên mất nỗi buồn vẫn còn phải trả thêm cho mỗi lít xăng 2500đ so với cái mốc đã khá cao 14500đ/lít sau mấy lần tăng.
VnIndex đang từ 1170 điểm vào đầu năm 2007 rơi xuống mức 366 điểm tháng 6 năm nay, nghĩa là chỉ trong hơn 1 năm, nhà đầu tư mất khoảng 2/3 số tiền mình bỏ vào chứng khoán. Buồn thiu. Thất vọng. Tháo chạy…Lý do chính của sự tuột dốc là do chính sách, do quản lý. Rồi thị trường được kích, được bơm… Index tăng từng bước. Những ngày cuối tháng 8- đầu tháng 9/2008 “bò” lên được mốc 550 và hơn một tí. Lại mừng vui. Lại quên nỗi buồn thất bát. Lại ôm tiền nộp vào tài khoản. Lại xanh- tím nhiều hơn vàng-đỏ trên các bảng điện tử . Các phóng viên chứng khoán lại hồ hởi tụng ca xu hướng “con bò tót” của thị trường và niềm tin của các nhà đầu tư.
Mọi người hình như quên mất nỗi buồn vẫn còn bị mất khoảng 1/2 số tiền so với thời hoàng kim cuối 2006- đầu 2007.
Thì ra:
Thì ra tăng- giảm kèm theo buồn- vui chỉ là một cái gì đó rất tương đối; và có vẻ dễ điều hành.
Thì ra có một cách tạo hứng khởi và danh tiếng, đó là phá nát cái gì đó rồi lại xây lại chính cái đó từng bước, từng bước. Người ta sẽ quên đi cái đã có mà vui mừng với cái đang được cải thiện, quên đi rằng cái đó nó đã từng là một cái tốt đẹp hơn nhiều.
Và cái chính: Thì ra dân mình lành thật.