23 thg 11, 2008
Tài trợ chống bệnh mạn tính
1,5 triệu USD mỗi năm để chống lại ung thư, bệnh tim mạch và tiểu đường
Hoa Kỳ vừa thông qua một chương trình mới tài trợ cho các nghiên cứu chống lại các bệnh mạn tính không lây (như tim mạch, tiểu đường) ở các nước đang phát triển, theo đó mỗi năm kinh phí dành cho chương trình là 1,5 triệu USD, do Trung tâm quốc tế Fogarty thuộc Viện Sức khỏe Hoa Kỳ thực hiện.
Theo Tiến sĩ Rodger Glass, Giám đốc Trung tâm quốc tế Fogarty, Trung tâm này sẽ tài trợ cho các chương trình đào tạo các nhà nghiên cứu y học và cán bộ y tế nhằm giải quyết những vấn đề mới liên quan đến các bệnh mạn tính nói trên, cũng như giúp xóa bỏ ranh giới giữa các ngành khoa học sinh học, xã hội học và khoa học về hành vi.
Được thành lập từ năm 1968, Trung tâm quốc tế Fogarty thúc đẩy phát triển các cơ sở y học, các nghiên cứu và đào tạo cán bộ y tế. Mỗi năm, trung tâm dành kinh phí 64 triệu đô la để hỗ trợ nghiên cứu cho 5000 nhà khoa học. Chương trình tài trợ chống lại các bệnh mạn tính nói trên nằm trong khuôn khổ một kế hoạch chiến lược đến năm 2012 “Những cách tiếp cận đối với nghiên cứu bảo vệ sức khỏe trên phạm vi toàn cầu” do Trung tâm tiến hành.
Aira Allain, chuyên gia PR của Trung tâm cho biết: “Kế hoạch chiến lược dự kiến rằng các nhà nghiên cứu từ bất kỳ nước nào cũng đều có thể nộp đơn xin tài trợ cho 8 đề án nghiên cứu và 4 đề án đào tạo thuộc danh mục các lĩnh vực mà Trung tâm quy định”
Các nhà khoa học có thể tìm hiểu chi tiết về việc xin tài trợ trên các Website của Viện Sức khỏe Hoa Kỳ và của Trung tâm quốc tế Fogarty. Ngoài ra, tại các hội thảo quốc tế, các chuyên gia của Trung tâm cũng sẽ giới thiệu về chương trình tài trợ này.
Bệnh truyền nhiễm được chú trọng như một vấn đề mới mang tính toàn cầu là bởi người ta nhận thấy rằng bức tranh tử vong tại các nước có thu nhập quốc dân mức thấp và trung bình đang thay đổi khác so với trước đây. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), khoảng 60% số người tử vong trên thế giới là do các bệnh mạn tính, trong đó 80% là từ các nước đang phát triển.
Trong báo cáo năm 2008, WHO dự đoán đến năm 2030, bốn bệnh : thiếu máu tim, huyết khối, tắc nghẽn phổi mạn tính và nhiễm khuẩn đường hô hấp dưới giống như viêm phổi, sẽ là nguyên nhân chính gây tử vong trên toàn thế giới. Người ta cho rằng việc dịch chuyển nguyên nhân tử vong từ các bệnh truyền nhiễm sang các bệnh mạn tính là do dân số thế giới đang bị già đi: Các dự báo cho thấy đến năm 2030 cứ 8 người sẽ có 1 người sống trên 65 tuổi.
Kế hoạch chiến lược của Trung tâm Fogarty nhắm tới 5 mục tiêu: đấu tranh chống lại các bệnh mạn tính ở các nước nghèo và trung bình; bổ khuyết những thiếu hụt kiến thức thực tiễn; cải thiện việc đào tạo nghiên cứu; kết hợp các nghiên cứu độc lập với nhau và đưa vào nề nếp các quan hệ hai bên cùng có lợi.
Sự thiếu hụt kiến thức thực tiễn liên quan đến tình trạng các kết quả nghiên cứu rất tốt nhưng không được áp dụng vào thực tiễn để trị bệnh cứu người. Do đó, trong kế hoạch của Trung tâm Fogarty có đề ra cách tiếp cận mới về việc “áp dụng vào thực tiễn”. Phương pháp này sẽ tìm ra những cách tốt nhất để chuyển giao cho xã hội và các cán bộ y tế những tiến bộ mới nhất của khoa học.
Để thúc đẩy quan hệ quốc tế trong nghiên cứu khoa học, Trung tâm Fogarty còn đề ra “ Giải thưởng Fogarty dành cho hợp tác quốc tế”. Giải thưởng trị giá 50.000 USD, dành cho cán bộ khoa học của các Viện sức khỏe quốc gia có quan hệ hợp tác hiệu quả với các đồng nghiệp ở các nước đang phát triển.
Qua 10 năm thực hiện đã có 460 giải thưởng này được trao; nhờ đó hơn 1500 bài báo khoa học được đăng tải.
Thu Hiên (Theo America.gov)
22 thg 11, 2008
Bị mất cắp rồi
Mua xong chục quả (để ăn rả rích mà, cả đại gia đình 8 người thì chục quả không phải là nhiều), đưa tờ 200.000đ, cô bán hàng trả lại 120 ngàn, tôi nhét vào cái phong bì vẫn dùng làm ví đựng tiền đi chợ, để ở ngăn ngoài cùng của chiếc túi xách. (Tôi không thích dùng ví vì tiền rất bẩn; dùng phong bì, rách thì bỏ và thay cái khác rất tiện). Rồi bắt đầu hì hục buộc chiếc túi đựng 5 quả bưởi vào giữa xe, đè lên cái túi xách. Bỗng có đến 3-4 bà cùng đến hỏi mua bưởi, tíu tít cả lên. Một bà sán lại giữa tôi và xe bưởi để chọn, bảo tôi: “Để thế sẽ bị rơi đấy”. Tôi nói không sao, vẫn buộc tiếp vì quen chuyên chở kiểu đó rồi. Một lúc sau, bà kia lại quay lại, đẩy túi bưởi của tôi, nói rằng thế mới chắc chắn. Tôi dắt xe đi thì hóa ra có một xe máy khác đứng sau, bánh trước của xe đó mắc vào bánh sau của xe tôi, loay hoay một lúc mới tách nhau ra được. Trong lúc đó, cô hàng bưởi hỏi tôi: “Cháu trả lại cho bác 120 ngàn rồi nhỉ?” “Trả rồi”- tôi đáp.
Về đến nhà, mở túi ra thì…ôi thôi, miệng ngăn túi bên ngoài mở toang hoác (có thể do tôi đã không kéo phecmơtuya lại sau khi nhét tiền vào chăng?), cái phong bì rách đựng tiền đã không cánh mà bay mất tiêu rồi!!!
Nhớ lại trình tự như trên, mới hiểu ra kẻ nào đã móc túi của mình, “kịch bản” móc túi đã diễn ra thế nào; và cô hàng bưởi đã khéo léo nhắc nhở mà mình không cảnh giác.
Bị mất cắp như thế đấy!!! May mà số tiền không nhiều. Kể ra đây bà con cùng biết, và tôi cũng nhớ để từ nay tỉnh táo hơn với những kẻ giả vờ tốt bụng.
20 thg 11, 2008
ADAM NADEL, NHƯ TÔI THẤY
Bài và ảnh: Thu Hiên
Không ngờ nhà nhiếp ảnh nổi tiếng đã tứ tuần mà trông lại trẻ thế. Đó là cảm giác chung của tất cả những ai lần đầu gặp Adam Nadel- một phóng viên ảnh độc lập, người từng đoạt những giải lớn, kể cả các giải nhất, của nhiều cuộc thi ảnh quốc tế.
Tháng 10 năm nay, Adam qua Việt Nam để thực hiện một phần trong dự án làm ảnh tài liệu của riêng mình kéo dài 5 năm về chủ đề người dân thường là nạn nhân chiến tranh: trực tiếp gặp gỡ, tìm hiểu và chụp ảnh các nạn nhân chất độc da cam, dự kiến sẽ trưng bày tại các bảo tàng ở New York và Santa Fe, New Mexico.
Làng Hòa Bình ở Thanh Xuân- Hà Nội là một tổ chức hoạt động từ thiện nhân đạo. Nơi đây, người ta áp dụng nhiều biện pháp trị liệu phục hồi chức năng cho trẻ em- nạn nhân chất độc da cam/dioxin, giúp các em hòa nhập được với cộng đồng càng nhiều càng tốt. Làng hiện có 126 cháu nạn nhân da cam/dioxin từ 2 - 18 tuổi.
Hôm Adam Nadel đến đây, trời mưa xầm xì bởi các tỉnh phía Bắc Việt Nam đang có bão. Nhưng Adam bảo: “Trời thế này chụp ảnh mới tốt”. Theo các nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp thì khác với ảnh nghệ thuật, chính kiểu thời tiết như thế dễ cho phép chớp được hình ảnh đúng với sự thật hơn, thể hiện được một cách chân thật nhất các hình khối, mảng miếng, đường nét… của đối tượng được chụp. Bởi tính chân thật cao trong nội dung từng bức ảnh là yêu cầu cao nhất của ảnh thông tấn.
Sau cuộc trao đổi ngắn gọn với Giám đốc Làng- bà Nguyễn Thị Thanh Phương- Adam đến ngay phòng tập, phòng ở của các em, nhanh chóng tiếp cận với các em để hỏi chuyện, chụp ảnh. Với sự trợ giúp phiên dịch của cô gái trẻ Mỵ Hằng, cán bộ của Hội Việt- Mỹ, họ nói chuyện một cách khó khăn, bởi các em phần đông đều chậm phát triển trí tuệ.
Cách của Adam là: vừa chụp ảnh, vừa phỏng vấn trực tiếp để các tác phẩm nhiếp ảnh của anh vừa chân thực vừa có chiều sâu.
Khi các em đi ăn trưa, Adam tranh thủ phỏng vấn cô giáo Ngô Thị Phượng- phụ trách lớp văn hóa của Khoa Phục hồi phát triển trí tuệ của Làng. Cô giáo Phượng cho biết: dạy các cháu ở Làng này là một việc rất khó nhọc, nhưng cô làm công việc này đã 5 năm nay, với niềm tin và hi vọng rằng “các cháu có thể đọc được, viết được; đó sẽ là những bước đầu tiên để giúp các cháu sau này có thể tiếp tục cuộc sống của mình, hòa nhập được với cộng đồng”. Cô cho nhà nhiếp ảnh Mỹ biết những cái tên, cũng là những thành công của Làng. Đó là cháu Lê Văn Chiến, từng học ở đây từ lớp 1 đến hết lớp 5 mới chuyển ra trường ngoài học, đã thi được vào trung học phổ thông như các học sinh bình thường khác và hiện đang học lớp 10 ở Trường PTTH Trần Hưng Đạo. Hoặc cháu Thái Thị Nga, cũng là cựu học sinh của Làng, nay đang học lớp 9, chuẩn bị thi chuyển cấp vào năm tới v.v…Adam chăm chú lắng nghe, đối thoại với cô giáo để hiểu thật rõ, để ghi nhận hết những khía cạnh mà anh quan tâm.
Dù biết các em đã đến giờ ngủ trưa, nhưng Adam vẫn cố tranh thủ tác nghiệp ngay trong phòng ngủ của các em, cẩn trọng lựa chọn từng khuôn mặt, từng góc độ để chụp chân dung các em, cố gắng lột tả được hết những đường nét nổi bật nhất, đặc trưng nhất của các nạn nhân CĐDC sống trong ngôi Làng này…. Đến khi thấy các phòng đều đóng cửa tắt đèn, Adam còn hỏi “họ ngủ trưa đến mấy giờ?”, với ý định nếu được thì sẽ chờ khi các em thức dậy sẽ làm việc tiếp, quên cả bữa trưa cho chính bản thân mình. Adam bảo: “Khi có công việc thì tôi bao giờ cũng đặt chuyện ăn ngủ xuống hàng thứ yếu”.
Adam dặn Mỵ Hằng: “Nếu các em trả lời không logic thì bạn cũng cứ dịch nguyên văn cho tôi nhé; bởi như thế thì mới phản ánh được đúng sự thực”. Là một người cũng làm công tác truyền thông, tôi rất ấn tượng bởi câu nói này của Adam: thế mới là thực sự tìm hiểu thực tế, chứ không hề “cưỡi ngựa xem hoa”.
Qua cách anh làm việc, nghe anh nói những điều rất thông thường về công việc, có thể thấy rõ: ngoài khả năng thiên phú, thành công của nhà nhiếp ảnh này có được chính là nhờ vào sự đam mê, sự cần mẫn và nghiêm túc. Anh cho biết: “Tôi cố gắng phản ánh được càng chính xác bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu qua tư liệu thu thập được về hậu quả của chất độc da cam. Khi một người làm công việc của mình một cách chuẩn xác thì tâm hồn họ sẽ được thư thái.”
Adam đã không bõ công khi dùng tiền cá nhân để thực hiện chuyến đi này. Anh nói: “Một việc ta chỉ biết theo cách hình dung ra luôn khác hẳn những gì ta trực tiếp khám phá. Điều này đúng ngay trong trường hợp của tôi khi được tự mình chứng kiến ảnh hưởng của chất độc da cam lên quá nhiều người Việt Nam như thế. Thực tế này hết sức quan trọng đối với đông đảo người dân (Mỹ) để hiểu rõ hơn về ảnh hưởng của chất độc da cam; và tôi cố gắng hoàn thành tốt việc đang làm trong chuyến đi này để góp phần vào việc đó.”
Anh thực sự cảm kích trước sự giúp đỡ nhiệt thành mà anh nhận được ở Việt Nam, dù ở Hà Nội, ở Huế, Quảng Trị hay ở Đà Nẵng, TP Hồ Chí Minh, những nơi có thể dễ dàng gặp nạn nhân chất độc da cam/dioxin. Anh tâm sự : “Tôi quả thật không hề trông mong gì cho đến trước khi tôi đặt chân đến Việt Nam. Thế mà rồi tôi đã được mọi người ở đất nước này đối xử cực kỳ thân thiện, dành bao nhiêu thời gian của họ cho tôi và giúp đỡ tôi.
Tôi rất muốn sẽ còn trở lại Việt Nam như một khách du lịch.
Lần này là đi làm việc. Mà khi làm việc tôi thường phải tập trung hết sức cho công việc; các buổi tối tôi phải ghi lại những cuộc phỏng vấn đã ghi âm, sắp xếp lại các cuộn phim đã chụp, lên danh sách những bức ảnh đã chụp v.v. Tôi thực sự không có thời gian để thư giãn cho nên tôi rất muốn một ngày nào đó sẽ trở lại để xem, để nghe và tận hưởng những điều tuyệt vời ở đất nước các bạn.”
Làm quen với Adam Nadel, tôi lại biết thêm một người Mỹ nữa , một người Mỹ bình thường, đam mê nghề nghiệp, nghiêm túc và trách nhiệm với nghề, có phong cách truyền thông của riêng mình. Và trên tất cả, Adam có tấm lòng nhân aí. Cho nên anh đang hết lòng ủng hộ các nạn nhân chất độc da cam Việt Nam; như hai luật sư John Moore và Dean Kokoes- những người vẫn đang theo bào chữa cho bên nguyên là các nạn nhân Việt Nam trong vụ kiện CĐDC; như bà nhà báo Nadya Williams- thành viên của tổ chức Global Exchange đang cố gắng thức tỉnh người Mỹ để ủng hộ vụ kiện; như Peter Yarrow- người ca sĩ đã ba lần đến Việt Nam hát vì yêu Việt Nam, đã lên tiếng xin lỗi người dân Việt Nam vì những gì mà nước Mỹ đã gây ra trong chiến tranh, v.v và v.v…Những con người bình thường ấy, với công việc bình dị mà họ đang làm chính là những nhân tố thiết thực nhất góp phần xoa dịu nỗi đau chiến tranh ở Việt Nam.
Ảnh
Adam Nadel (người mặc áo xanh) với các em ở Làng Hòa Bình Thanh Xuân- Hà Nội trong giờ học gấp quần áo.
16 thg 11, 2008
Rau nào còn dính thuốc trừ sâu?
Cách này tôi thấy còn hay hơn cả dùng máy sục ozon, bởi dùng máy sục ta không biết được nó thực sự tẩy độc được chừng nào. Với lại khi cục than lọc bị hỏng là máy đành nằm im không hoạt động được nữa, trong khi phải mua nó bằng cả đống tiền. Tôi có một cái máy như thế, dùng được một thời gian rồi đành bỏ đó, vì chẳng biết tìm mua cục than ở đâu, và cũng lười không muốn đi tìm.
Bạn nào có kinh nghiệm hay hơn, xin cho biết thêm với nhé.
Ảnh rau muống
Rau muống sạch sau khi ngâm nước 1 giờ vẫn xanh tốt
Lá rau muống và rau mồng tơi bị dính thuốc, sau khi ngâm nước nửa giờ.
14 thg 11, 2008
Một giờ của bố (truyện ngắn)
Một ông bố trở về nhà rất muộn từ nơi làm việc, mệt mỏi, bực bội như thường lệ. Đứa con trai năm tuổi của ông ta đứng đón ở cửa ra vào.
-- -Bố ơi, con hỏi bố cái này được không ạ?
- - -Được chứ. Con hỏi gì nào?
- - -Bố, tiền lương của bố là bao nhiêu?
- - -Đó đâu phải việc của con!- Ông bố bực mình nói- Với lại con cần biết để làm gì?
- - -Con muốn biết, thế thôi. Bố cho con biết đi, mỗi giờ bố được trả bao nhiêu tiền?
- - -Nói chung là…500. Mà sao cơ?
- - -Bố…- cậu con trai nghiêm túc nhìn ông bố từ đầu đến chân- Bố cho con vay 300 được không ạ?
- - -Con hỏi bố chỉ để bố cho con tiền, để con nướng vào một thứ đồ chơi ngu ngốc nào đó hả?- Ông bố rít lên- Về phòng lên giường đi ngủ ngay!...Không thể ích kỷ như thế được! Bố làm việc suốt cả ngày, mệt lử ra, thế mà con lại xử sự thế.
Đứa bé lặng lẽ trở về phòng mình, đóng cửa phòng lại. Còn ông bố vẫn đứng ở cửa ra vào và giận dữ vì yêu cầu vay tiền của cậu con trai. “Làm sao mà nó lại dám hỏi về lương lậu của mình để rồi lại đòi vay tiền cơ chứ?”
Nhưng một lúc sau, trấn tĩnh lại, ông bố bắt đầu nghĩ ngợi: “Có thể nó cần mua thứ gì đó quan trọng thì sao nhỉ? Thôi, mặc kệ nó, có 300 thôi mà; đã bao giờ con nó hỏi xin tiền mình đâu cơ chứ”. Ông bố vào phòng con trai; nó đã chui vào chăn rồi.
- - -Con đã ngủ chưa, con trai?- Ông bố hỏi.
- - -Chưa, bố ạ. Con đang nằm thôi,- cậu con trả lời.
- -Khi nãy bố hơi nóng , con ạ. Ngày hôm nay nhiều việc khó chịu, thành ra bố mệt quá. Bố xin lỗi nhé. Đây, con cầm lấy tiền lúc nãy xin bố này.
Đứa bé ngồi bật dậy trên giường và cười tươi.
- - -Ôi, bố thân yêu, con cám ơn bố.
Rồi nó thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền nhàu nát. Bố nó, khi nhìn thấy cu cậu còn có tiền khác nữa lại muốn nổi đóa lên. Còn cậu con nhập hai món tiền làm một, cẩn thận đếm từng tờ rồi lại nhìn ông bố.
- - -Sao con lại xin tiền trong khi con đã có rồi?- Ông bố không nhịn được, hỏi.
- - -Bởi vì không đủ, bố ạ. Nhưng bây giờ thì đủ rồi. – Đứa con trả lời- Bố ơi, ở đây vừa đúng 500. Cho con mua một giờ làm việc của bố nhé, được không ạ? Ngày mai bố đi làm về sớm hơn nhé, con muốn bố ăn tối cùng với cả nhà.
Người viết truyện ngắn này chỉ muốn nhắc nhở mọi người rằng: cuộc đời của chúng ta ngắn lắm nếu như ta dành hết thời gian cho công việc. Ta không nên để cuộc đời trôi tuột khỏi tay mình mà không dành một phần, dù nhỏ, cho những người thân yêu nhất của mình, những người thực sự yêu quý mình.
Nếu như ngày mai ta sẽ không còn trên đời này nữa, cơ quan ta sẽ tìm ngay được người thay thế ta. Nhưng đối với gia đình và bè bạn thì đó sẽ là một sự mất mát lớn vô cùng, và cả đời họ không bao giờ quên được.
Ta hãy nghĩ kỹ về điều này, bởi chúng ta đang dành quá nhiều thời gian cho công việc hơn so với gia đình đấy.
Trần Thị Thu Hiên
Dịch từ tiếng Nga- trang Web“Những truyện ngắn rất ngắn”
Người dịch giữ bản quyền các entry trong Blog này
Trí thức, Người tài
Theo quan điểm của Thủ tướng, đối thoại với trí thức không phải là tổ chức một buổi gặp gỡ, mà tiếp xúc, trao đổi, lắng nghe. Đối thoại có nghĩa là luôn luôn tiếp cận với chuyên gia trong và ngoài nước, lắng nghe những ý kiến đúng đắn để hỗ trợ cho việc hoạch định chính sách, điều hành bộ máy. Việc tiếp xúc và lắng nghe đó diễn ra hằng ngày, đó là công việc, là nhu cầu thực sự của một con người có trách nhiệm và cầu thị học tập. Việc đó không cần phải treo bảng, không cần phải tuyên truyền như một sự kiện. Sự kiện thì chỉ xảy ra một lần, còn đối thoại với trí thức phải là công việc thường xuyên, thường trực và nhuần nhuyễn trong suốt quá trình làm việc của một cán bộ lãnh đạo.
Một câu trả lời rất đáng chú ý của Thủ tướng: “Những người làm việc chung quanh tôi đều là tiến sĩ, kỹ sư, có học vị cả. Chúng tôi làm việc liên tục và tiếp xúc hằng ngày. Treo khẩu hiệu đối thoại với trí thức thì hình thức quá”. Điều này có nghĩa là chọn người tài giỏi để cùng làm việc, người có chuyên môn cao để giúp việc. Chất xám của cộng sự là nguồn vốn, là yếu tố của thành công cho bản thân và cho công việc chung.
...
Một ý nghĩa khác là vấn đề sử dụng con người thì phải chú trọng tới hiệu quả, có thực sự dùng người hay không và biến tri thức thành sản phẩm cho xã hội, chứ không phải bắc loa tuyên truyền trọng dụng nhân tài, lắng nghe trí thức. Nhiều nơi loan tin trải thảm đỏ đón nhân tài nhưng có dùng không và dùng như thế nào lại là chuyện hoàn toàn khác.
Tôi muốn thêm: Trí thức chưa hẳn đã là người tài. Và Người tài không phải lúc nào cũng là người có tri thức cao, có học hàm, học vị...Mỗi người đều có một số "tài" nhất định nào đó, thuộc lĩnh vực mà họ am hiểu. Người lãnh đạo, khi nắm bắt được những "tài lớn" cũng như "tài lẻ" của những người quanh mình, trước hết là các cộng sự của mình, và biết tận dụng những cái tài ấy cho công việc chung, mới là người lãnh đạo giỏi.
Còn Người tài cũng phải "biết điều", nghĩa là biết mình, biết người, biết tự vượt qua hoàn cảnh, biết chịu đựng để phát huy cái tài của mình sao cho có hiệu quả nhất, làm lợi cho tập thể và cho bản thân mình, gia đình mình, thì mới đúng là người tài có tâm và là "quân tử khôn".
Đó là lý thuyết. Còn trong thực tế thì rất đáng tiếc nhiều người lãnh đạo thông minh, sáng dạ lắm nhưng hoàn toàn không biết dùng người. Có thể vì họ ưa nịnh hơn nên Người tài mà không biết xu nịnh bỏ đi mất. Có thể họ hẹp hòi, ki bo nên không biết đối xử và đãi ngộ xứng đáng cho Người tài yên lòng mà làm việc cùng họ. Có thể...và có thể...- muôn vàn nguyên nhân dẫn đến sự thất thoát tài năng.
Bên cạnh đó, cũng có những Người tài, dùng từ chính xác và khiêm tốn hơn thì là "những Người có năng lực", hay kỳ vọng nhiều quá so với khả năng của mình nên không có bến đỗ nào êm ấm với họ, trong khi cổ nhân tổng kết rồi: "An cư" mới "lạc nghiệp". Đó cũng là vấn đề mà mỗi cá nhân chúng ta cần nhìn nhận một cách chân thực nhất với chính bản thân mình.
Đáng thương thay, đáng tiếc thay cho những nhà lãnh đạo và những người tài kiểu ấy!
Lạm bàn vài câu, không hiểu có được các bạn đồng tình không
13 thg 11, 2008
11 thg 11, 2008
Vẫn là con chúng tôi (Kỳ cuối)
Tiếng ù trong phòng ngày càng mạnh lên. Cỗ máy thở bằng cái sức mạnh tiềm tàng vẫn bị nén lại như lò xo, ngày một tăng lên.
- Có nguy hiểm không? - Peter hỏi to.
- Không hề!
Sức mạnh bung ra bằng tiếng gào thét. Có cảm giác như mọi nguyên tử trong phòng đều bị tách thành hai phần xa lạ, thù nghịch lẫn nhau. Và chúng chiến đấu với nhau - rồi ai sẽ giành phần thắng đây. Peter há to miệng - giá như la lên được ... Toàn bộ cơ thể của anh bị những cơn phóng điện kinh khủng làm rung lên, cắt xén sửa sang lại theo những đường ngang dọc nào đó không rõ. Anh cảm thấy rõ ràng có một mãnh lực nào đó đang xé nát, lôi kéo, cuốn hút toàn thân anh, nó hống hách đòi hỏi một điều gì đó. Là một mãnh lực tham lam, luôn bám riết, kiên tâm, nó đang làm căn phòng nới rộng ra. Cái lồng che màu đen trên người anh bị kéo dãn ra, mọi bề mặt và đường nét của nó méo mó đi một cách dữ dội không sao hiểu được. Mồ hôi tuôn ròng ròng trên mặt - Không, không phải mồ hôi mà là nước ép do những chiếc gọng kìm của những phép đo thù nghịch đang ép từ cơ thể anh chảy ra. Có cảm giác như có cái gì đó đang nạy chân tay anh ra, vứt tung toé, châm chích vào người anh rồi lại kẹp chặt lại. Và cả người anh đang tan ra, đang chảy ra như sáp.
Một tiếng "tách" khẽ.
Tư duy của Peter làm việc cật lực nhưng rất bình tĩnh. "Sau này sẽ ra sao khi mà mình với Polly và bé Pai về nhà, rồi bạn bè sẽ đến chơi và uống rượu? Mọi việc đó sẽ thế nào nhỉ?".
Và anh bỗng hình dung được việc đó sẽ xảy ra thế nào, rồi có lúc anh đã cảm thấy một sự xúc động thầm kín và một niềm tin mù quáng, cảm thấy cả hy vọng vào thời gian nữa. Họ sẽ vẫn sống trong ngôi nhà trắng của họ như trước, vẫn trên ngọn đồi xanh yên tĩnh ấy, chỉ có điều quanh nhà sẽ mọc lên một hàng rào cao để những kẻ tò mỏ khỏi quấy rầy. Và tiến sĩ Wallcot sẽ đến thăm họ thường xuyên - ông ấy sẽ để "con bọ" của mình trong sân, rồi bước lên bậc tam cấp; đứng ở cửa đón ông ta sẽ là một khối lập phương Trắng to lớn với chiếc cốc trong cánh tay trông giống như con rắn.
Còn trên chiếc ghế bành đặt giữa phòng, một khối trụ Trắng sang trọng sẽ ngồi đọc sách và hút thuốc bằng tẩu. Ngay bên cạnh, khối chóp Xanh- là bé Pai- sẽ chạy qua chạy lại. Rồi cuộc trò chuyện sẽ bắt đầu, rồi nhiều bạn bè nữa sẽ đến; khối trụ Trắng và khối vuông Trắng sẽ cười đùa và mời khách những chiếc bánh kẹp tí xíu với rượu vang, và cứ như thế, buổi tối sẽ trôi qua tuyệt vời, vui vẻ và thoả mái.
Mọi việc sẽ xảy ra như thế đấy!
Tách!
Tiếng máy ú ngừng hẳn.
Người ta bỏ lồng chụp ra khỏi vợ chồng Hal.
Tất cả đã xong xuôi.
Họ đã ở trong một hệ không gian khác.
Peter nghe thấy tiếng Polly kêu to. Sáng quá. Peter tụt xuống khỏi bàn và vô cùng ngạc nhiên. Polly đang chạy quanh trong phòng. Vợ anh cúi xuống và nâng cái gì đó lên ...
Nó đấy, con trai của Peter Hal đấy. Một đứa trẻ sinh động, hai má hồng hào, mắt xanh, đang nằm gọn trong hai cánh tay ôm ấp của người mẹ; Polly ngỡ ngàng nhìn quanh và khóc nghẹn ngào.
Cứ y như chưa từng có khối hình chóp vậy. Polly khóc vì hạnh phúc.
Toàn thân run lên, nhưng vẫn cố mỉm cười, Peter tiến về phía họ và cuối cùng ôm choàng lấy cả Polly, cả đứa con cùng một lúc và cùng khóc với hai mẹ con.
- Thế đấy - Đứng từ xa, tiến sĩ Wallcot thốt lên. Ông đứng lặng hồi lâu không hề nhúc nhích. Ông cứ đứng vậy mà nhìn chằm chằm vào góc phòng đầu kia, nhìn vào khối trụ Trắng và khối vuông Trắng cùng khối chóp Xanh đang ôm lấy nhau. Cửa mở, người trợ lý bước vào.
- Sùy ... suỵt ! - Wallcot đặt ngón tay lên môi - Họ cần được ở một mình. Ta đi đi.
Ông nắm lấy khuỷu tay người trợ lý và nhón chân bước ra cửa. Cửa đóng lại sau lưng họ, thế mà khối vuông Trắng và khối trụ Trắng thậm chí không hề ngoái đầu lại.
Trần Thị Thu Hiên (Trần Thu)
dịch từ tiếng Nga
8 thg 11, 2008
Một bài diễn văn nên đọc
Nhưng diễn văn chiến thắng của Barack Obama- người giành thắng lợi áp đảo trước đối thủ già dặn kinh nghiệm hơn trong cuộc đọ sức sôi động được cả thế giới quan tâm trong suốt nhiều tháng qua để trở thành Tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ đêm 4/11 vừa rồi- lại không như thế. Bài diễn văn ấy vừa như một bài văn hay, một bài báo tốt, vừa là những lời nói làm cảm động lòng người, khiêm tốn mà vẫn đầy tự tin, kiêu hãnh và rất xứng tầm.
Chưa biết rồi Obama sẽ xoay xở thế nào với một nước Mỹ đang đầy rẫy khó khăn mà những người hiểu biết thì ai cũng biết. Chưa biết rồi vị Tổng thống đặc biệt này có thực sự đủ khả năng làm cho tất thảy người dân Mỹ được sung sướng hay không, có làm nước Mỹ bớt "diều hâu" để thế giới được hòa bình hơn hay không, nhưng qua bài diễn văn này phải công nhận ít nhất thì ông này có tài ăn nói, tài viết lách lôi cuốn được mọi người.
Sau diễn văn của Bill Gates trước Hạ Viện Mỹ về vị thế của nước Mỹ mà tôi thấy rất đáng phổ biến nên đã dịch, đã đăng báo và đã post lên blog Thienluong05, bài diễn văn này cũng rất gây ấn tượng đối với tôi.
Cho nên tôi mạn phép BBC post lại bài đó để ai chưa đọc thì cùng đọc cho biết; tôi nghĩ không thừa chút nào.
DIỄN VĂN CHIẾN THẮNG CỦA ÔNG BARACK OBAMA
(Nguồn: BBC)
Ảnh Obama
Nếu có ai đó vẫn đôi chút hoài nghi, không tin nước Mỹ là xứ sở của những điều không thể, không tin giấc mơ của lớp cha anh lập quốc vẫn tồn tại trong nước Mỹ thời nay, hay vẫn nghi ngờ về sức mạnh của nền dân chủ Mỹ, thì câu trả lời dành cho quý vị chính là đêm nay.
Câu trả lời là những hàng người kéo dài quanh các trường học, quanh các nhà thờ mà đất nước này chưa từng thấy.
Người dân đợi tới ba, bốn giờ đồng hồ, trong đó nhiều người lần đầu trong đời, vì tiếng nói của họ sẽ tạo ra thay đổi.
Câu trả lời là những lớp người trẻ, người già, người giàu, người khó; người theo đảng Dân chủ, đảng Cộng hòa; người da đen, da trắng, người nói tiếng Tây Ban Nha, người châu Á, người gốc da đỏ, người đồng tính, người dị tính, người tàn tật, người lành lặn - là những công dân Mỹ đã gửi thông điệp ra cho cả thế giới rằng chúng ta không chỉ là một tập hợp các cá thể, hay tập hợp các tiểu bang Cộng hòa hoặc Dân chủ: Chúng ta đã và sẽ mãi mãi là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Người ta đã nghe quá lâu nay rằng cần phải căm ghét người khác, phải sợ hãi và ngờ vực vào điều chúng ta có thể giành được nhưng nay họ dám tìm lời giải đáp bằng cách đặt tay lên bánh xe lịch sử và lái nó về hướng hy vọng, cho một ngày mai tốt đẹp hơn.
Đã mất thật nhiều thời gian để có được thời điểm này. Nhưng đêm nay, vì tất cả những gì chúng ta đã làm trong cuộc bầu cử, và đúng là thời khắc này, Thay Đổi đã đến với nước Mỹ.
Đồng hành
Lúc chiều tối nay, tôi nhận được lời chúc mừng đặc biệt cảm động qua điện thoại từ Thượng nghị sĩ McCain.
Ông McCain đã có một cuộc vận động tranh cử lâu dài và mạnh mẽ. Ông cũng đã chiến đấu hết sức và bền bỉ hơn cho Tổ quốc yêu quý của chúng ta. Ông cũng đã từng đau đớn vì nước Mỹ ở mức độ mà đa số chúng ta không thể tưởng tượng nổi.
Những thành quả mà chúng ta được hưởng ngày hôm nay là nhờ sự hy sinh, cống hiến, của nhà lãnh đạo quả cảm và quên mình vì đất nước.
Tôi đã chúc mừng ông McCain, tôi cũng chúc mừng Thống đốc Palin về tất cả những gì họ đạt được. Tôi sẽ hợp tác với họ để làm mới lại cam kết về đất nước trong những tháng tới.
Tôi cũng muốn cảm ơn người bạn đồng hành của tôi, người đã vận động cùng tôi với cả trái tim và lên tiếng vì những người mà ông cùng trưởng thành trên đường phố Scranton và cùng đi trên tuyến xe lửa hàng ngày về nhà ở Delaware: phó tổng thống đắc cử của nước Mỹ, Joe Biden.
Tôi cũng không thể đứng ở đây tối nay nếu không có sự ủng hộ không mệt mỏi của người tạo mái ấm cho gia đình tôi từ 16 năm qua, tình yêu của đời tôi và Tân Đệ nhất Phu nhân của nước Mỹ, Michelle Obama.
Hai con Sasha và Malia, bố yêu hai con hơn cả mức các con có thể nghĩ tới, và hai con xứng đáng được một con cún nhỏ vào ở cùng chúng ta trong Tòa Bạch Ốc.
Và dù bà không còn nữa, tôi biết bà ngoại đang chứng kiến giờ phút này, cùng cả gia đình đã sinh ra tôi và giúp tôi nên người. Tôi không bao giờ quên bà và cha mẹ vì biết rằng món nợ này không bao giờ có thể trả nổi.
Với chị Maya, với chị Auma, và tất cả các anh chị em khác của tôi – xin vô cùng cảm ơn mọi người đã hỗ trợ và ủng hộ.
Cảm ơn người phụ trách cuộc tranh cử David Plouffe, vị anh hùng thầm lặng, người đã tạo dựng ra cuộc vận động chính trị tuyệt vời nhất trong lịch sử Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Cảm ơn David Axelrod, cố vấn chiến lược, người bạn đồng hành với tôi trên từng đoạn đường, cảm ơn nhóm vận động tranh cử tuyệt vời nhất trong lịch sử chính trị – các bạn đã tạo ra kỳ tích, và tôi vô cùng biết ơn vì sự hy sinh, lòng tận tụy cho mục tiêu chung.
Chiến thắng của người dân
Nhưng trước hết, tôi sẽ không bao giờ quên chiến thắng này là của ai - đó là chiến thắng của các bạn.
Thực ra từ đầu tôi không phải là ứng viên khả dĩ nhất cho chức vụ này. Cuộc vận động tranh cử khởi sự với rất ít tiền bạc và sự ủng hộ từ các nhân vật danh tiếng.
Cuộc vận động này không được tính toán từ các văn phòng tại Washington mà từ sân nhà ở Des Moines, phòng khách ở Concord và cổng vào nhà ở Charleston.
Chiến dịch này có được là nhờ những người dân phải lục lọi trong túi, lấy những đồng 5 đôla, 10 đôla và 20 đôla quyên góp cho cuộc vận động.
Nó cũng lớn lên, mạnh mẽ lên từ những thanh niên dám bác bỏ tín điều của một thế hệ thờ ơ; những người phải để gia đình đằng sau để đi kiếm việc nơi xa, những công việc đem lại đồng tiền nhỏ bé và kéo ngắn lại các giấc ngủ.
Nó lớn lên từ chính những người không còn trẻ nhưng đi trong giá buốt và nắng gió đến gõ cửa những người xa lạ nhưng thân thiện. Từ hàng triệu người Mỹ tự nguyện tổ chức lại và chứng minh rằng sau hai thế kỷ, chính quyền của dân, do dần và vì nhân dân vẫn còn đó, không bị xóa khỏi mặt đất.
Đây là thắng lợi của các bạn.
Nhiệm vụ trước mắt
Tôi biết các bạn tham gia chỉ để giành chiến thắng trong cuộc bầu cử này và không làm điều này chỉ vì tôi.
Các bạn vào cuộc vì hiểu rằng nhiệm vụ trước mắt vô cùng lớn.
Ngay cả khi đang ăn mừng tối nay, chúng ta biết các thách thức mà ngày mai sẽ đem lại là lớn nhất trong cuộc đời chúng ta - hai cuộc chiến, một hành tinh đang bị hủy hoại, khủng hoảng tài chính tàn khốc nhất trong cả một thế kỷ.
Ngay cả khi chúng ta đứng ở đây, chúng ta biết có những người Mỹ dũng cảm đang chong đêm trên sa mạc Iraq, trên các rặng núi của Afghanistan, dấn thân vào chốn rủi ro vì chúng ta.
Có những người mẹ, người cha đêm không ngủ, sau khi con cái đã yên giấc vì băn khoăn về tiền vay mua nhà, vì tiền chữa bệnh, hay khoản tiết kiệm để con vào đại học.
Có một luồng sinh khí mới cần nắm bắt, những chỗ làm mới cần tạo ra, những trường học mới cần xây, những đe dọa phải giải quyết và những đồng minh cần vun đắp.
Thay đổi dân tộc
Con đường trước mắt sẽ rất dài. Ngọn núi ta trèo rất dốc.
Chúng ta có thể không đến được điểm cần đến trong một năm, thậm chí trong một nhiệm kỳ nhưng nước Mỹ yêu quý của tôi ơi, tôi chưa bao giờ nhiều hy vọng hơn hôm nay rằng chúng ta sẽ tới đích.
Tôi xin hứa với Tổ quốc: cả dân tộc sẽ đến đích.
Sẽ có sự thoái lui, sẽ có những bước lầm lỡ. Sẽ có cả nhiều người sẽ không đồng ý với mọi quyết định hoạch chính sách tôi đưa ra ở cương vị tổng thống.
Chúng ta cũng biết chính phủ không giải quyết được mọi chuyện. Nhưng tôi sẽ luôn thành thật với tất cả các bạn về các thách thức đối với của chúng ta. Tôi sẽ lắng nghe các bạn, đặc biệt là khi chúng ta bất đồng.
Trên hết và trước hết, tôi sẽ đề nghị các bạn tham gia công việc gây dựng lại nước Mỹ bằng cách duy nhất và đầu tiên từ 221 năm qua trong lịch sử Hoa Kỳ. Đó là cách tái thiết từng ngôi nhà, từng viên gạch bằng từng bàn tay nối nhau.
Một đất nước, một dân tộc
Những gì bắt đầu 21 tháng trước giữa một mùa đông lạnh giá không thể thay đổi trong chỉ một tối mùa thu hôm nay.
Chỉ riêng chiến thắng này chưa phải là Thay Đổi chúng ta thấy. Đây mới là cơ hội cho chúng ta thay đổi. Nhưng không điều gì xảy ra nếu chúng ta trở lại con đường cũ và Thay Đổi không thể có nếu thiếu các bạn, thiếu tinh thần phụng sự và dấn thân.
Hãy huy động tinh thần ái quốc, tinh thần phục vụ và trách nhiệm để mỗi người trong chúng ta vào cuộc, làm việc hết sức và chăm lo không chỉ bản thân mà cả những người xung quanh.
Hãy nhớ rằng nếu cuộc khủng hoảng tài chính này dạy cho chúng ta bài học gì thì đó là chúng ta không thể có một thị trường tài chính (Wall Street) năng động khi người dân bình thường (Main Street) chịu thiệt thòi. Đất nước và nhân dân Hoa Kỳ hoặc sẽ vươn lên, hoặc sụp đổ đều với tư cách một quốc gia, tất cả cùng nhau.
Chúng ta hãy cưỡng lại thói bè phái và sự thiếu chín chắn vốn đã đầu độc nền chính trị nước ta quá lâu. Hãy nhớ rằng chính người từ tiểu bang này là người đầu tiên cầm cờ của đảng Cộng hòa vào Tòa Bạch Ốc. Đảng được xây dựng từ những giá trị tự do, tự chủ và đoàn kết quốc gia.
Đây chính là những giá trị tất cả chúng ta cũng chia sẻ và dù đảng Dân chủ thắng lớn đêm nay, chúng ta khiêm tốn và quyết tâm hàn gắn sự chia rẽ vốn đã kìm chân nước Mỹ.
Như Lincoln nói với một dân tộc chia rẽ còn hơn bây giờ: "Chúng ta không phải là kẻ thù mà là bè bạn, người ta dù có thể ngăn cản tình cảm nhưng không thể cắt đứt sợi dây yêu thương."
Với những người Mỹ mà tôi còn cần phải giành sự ủng hộ, tôi có thể đã không có được lá phiếu nhưng tôi nghe thấy tiếng nói của các bạn và tôi cần các bạn giúp, và tôi sẽ là tổng thống của cả các bạn.
Vị trí của nước Mỹ trong toàn cầu
Với những người đang theo dõi sự kiện đêm nay, từ các nghị viện, lâu đài ở nước ngoài hay chỉ nghe qua radio từ những ngõ xóm bị lãng quên trên thế giới, câu chuyện ở đây tuy chỉ là về nước Mỹ nhưng chúng ta cùng chung một số phận, và bình minh đã ló rạng với sự lãnh đạo của Hoa Kỳ.
Với những kẻ muốn phá hủy thế giới - chúng ta sẽ đánh bại chúng. Những ai yêu chuộng hòa bình và an ninh thì chúng tôi sẽ đứng bên các bạn.
Với những người đang tự hỏi là ngọn hải đăng Hoa Kỳ liệu có còn cháy không thì đêm nay, một lần nữa chúng tôi chứng tỏ cho các vị thấy rằng quyền lực thực sự của nước Mỹ không phải đến từ vũ khí, tiền bạc mà từ sức mạnh dài lâu của lý tưởng dân chủ, tự do, cơ hội và niềm hy vọng.
Bí quyết của nước Mỹ là nước Mỹ luôn có thể thay đổi. Chúng ta có thể hoàn thiện thêm liên hệ của mình. Những gì chúng ta đạt được đem lại hy vọng về điều có thể đạt được cho ngày mai.
Lịch sử đấu tranh
Cuộc bầu cử này có nhiều câu chuyện mới mẻ sẽ còn được kể cho các thế hệ mai sau. Nhưng câu chuyện mà tôi ghi lại trong tim tối nay là về một người phụ nữ cử tri tại Atlanta. Bà cũng giống như hàng triệu người đã xếp hàng bỏ phiếu để tiếng nói của họ được lắng nghe.
Nhưng có một điều khác: Ann Nixon Cooper năm nay đã 106 tuổi.
Bà Cooper ra đời vào thế hệ đầu tiên sau chế độ nô lệ, khi mà xe hơi chưa chạy trên đường, phi cơ chưa bay lên bầu trời. Đó là khi bà chưa được phép đi bầu vì hai lý do - bà vừa là phụ nữ, vừa là người da đen.
Đêm nay, tôi nghĩ về tất cả những gì bà trải nghiệm trong cuộc đời hơn một thế kỷ ở nước Mỹ, về nỗi đau nhói con tim và niềm hy vọng, về cuộc đấu tranh và sự tiến bộ, về những lần người ta nói rằng chúng ta không có quyền làm gì đó, và về những người kiên trì thúc đẩy Niềm tin vào nước Mỹ: Đúng, chúng ta luôn có thể thành công.
Vào thời phụ nữ còn bị buộc phải im lặng, và hy vọng của họ bị xóa tan, bà đã sống để mà thấy họ có thể đứng lên giành quyền bỏ phiếu. Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Khi niềm tuyệt vọng lan ra và nỗi trầm uất bao phủ đất nước, bà đã chứng kiến một dân tộc chiến thắng nỗi sợ hãi với Chính sách Kinh tế Xã hội Mới, việc làm mới và một niềm tin về mục tiêu chung. Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Khi bom rơi xuống Trân Châu Cảng và nền độc tài đe dọa nhân loại, bà đã có mặt để chứng kiến cả một thế hệ đứng dậy, trở thành vĩ đại, và nền dân chủ được bảo vệ. Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Bà đã có mặt ở đó, ở Montgomery, ở Birmingham, và ở Selma khi vị mục sư từ Atlanta nói với mọi người rằng: "Chúng ta sẽ thắng cuộc ". Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Con người đã đặt chân lên Mặt Trăng, Tường Berlin đã sụp đổ, một thế giới đã liên kết lại bằng khoa học và trí tưởng tượng, và năm nay bà đã chạm tay vào màn hình của máy bỏ phiếu. Vì sau 106 năm sống ở Mỹ bà đã qua tất cả thời điểm đen tối nhất, những giờ phút tươi sáng nhất của đất nước, bà hiểu rằng Hoa Kỳ có thể thay đổi. Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Đây là thời điểm của chúng ta
Hỡi Nước Mỹ, chúng ta đã đi một chặng đường xa. Nhiều điều đã xảy ra. Nhưng còn rất nhiều điều phải làm. Đêm nay, chúng ta tự hỏi rằng nếu con cháu chúng ta có sống đến thế kỷ tiếp sau, sống lâu như Ann Nixon Cooper, thì chúng sẽ chứng kiến những thay đổi gì? Những tiến bộ gì sẽ được nhân loại tạo ra?
Đây là cơ hội để chúng ta đáp lại thách thức đó. Đây là thời khắc của chúng ta.
Đây là lúc để mọi người trở về với công việc và mở cửa đón chào cơ hội cho con cháu chúng ta, để phục hồi sự thịnh vượng và cổ vũ cho hòa bình, để giành lại Giấc mơ Mỹ và xác tín sự thật cao nhất rằng chừng nào còn sống chúng ta còn hy vọng.
Dù bị chỉ trích, nhạo báng, nghi ngờ, dù bị người ta nói rằng chúng ta bất lực, chúng ta sẽ đáp lời bằng chính tín điều Mỹ: Đúng thế, chúng ta luôn có thể thành công.
Xin cảm ơn các bạn. Thượng Đế ban phước cho các bạn, và hãy để Thượng Đế ban phước cho nước Mỹ!
7 thg 11, 2008
Trước và sau khi chơi
Ảnh
Trước khi vào tay cháu...
Ảnh
...Và sau khi cháu chơi với cả 2 thứ đó!!!